Văn mẫu lớp 10: Đóng vai Rùa Vàng kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy 5 Mẫu hóa thân Rùa Vàng kể lại câu chuyện

Hóa thân thành rùa vàng kể lại câu chuyện

Là Rùa Vàng kể chuyện an dương vương và em châu trong thủy gồm 5 bài văn mẫu hay nhất. Thông qua tài liệu này, các bạn học sinh lớp 10 có thêm tư liệu tham khảo, dễ dàng nắm vững các kiến ​​thức từ cơ bản đến nâng cao, đồng thời rèn luyện và nâng cao kỹ năng viết văn của mình ngày một tốt hơn.

Kể chuyện con bọ rầy giúp bạn có thêm tài liệu tham khảo, cải thiện vốn từ vựng và học cách tiến hành một bài học văn hóa cá nhân. Trên đây là 5 bài văn mẫu hay nhất, các em theo dõi và tải file tại đây.

Bạn đang xem: Hóa thân thành rùa vàng kể lại câu chuyện

Kể chuyện bằng mô hình con bọ hung 1

Chào mọi người! Ta là con rùa vàng, hôm nay ngồi bàn việc nước với quần thần, ta chợt nhớ đến câu chuyện về vua An Dương. Chỉ vì chủ quan, khinh địch mà dẫn đến tan cửa nát nhà. Vì vậy, bây giờ, tôi muốn kể cho bạn nghe chi tiết câu chuyện đã diễn ra như thế nào. Có thể rút ra những bài học quý báu cho công cuộc bảo vệ Tổ quốc ngày nay.

Trong buổi đầu dựng nước, vua Hồng đã có công lớn với đất nước. Nhà vua cho xây lâu đài cổ kính này với hy vọng thần dân được hạnh phúc. Việc xây dựng lâu đài vẫn không thành công và nhà vua đã cầu nguyện Thần Phật để giữ cho tâm trí của mình được thanh tịnh. Điều này đủ thấy nhà vua tâm huyết với đất nước như thế nào. Nhờ sự giúp đỡ của ta và tinh thần yêu nước thương dân của ta, thành chỉ sau nửa tháng đã được xây dựng xong. Hồng Vương tâm sự rằng mình bị Đa Đa xâm lược, đồng thời cũng lo lắng cho vận mệnh đất nước. Khi nhìn thấy điều này, tôi sẽ cho bạn một chân. Nhờ tôi giúp, Hồng Vương cùng các tướng tài đã chế tạo được chiếc nỏ một phát bắn vạn mũi tên (dân gian gọi là nỏ thần). Vì vậy, Quốc gia Âu Lễ có thể sống và làm việc trong hòa bình và hài lòng.

Chính vì điều này mà tính tự mãn của Vua Anh Hùng đã hình thành. Đại đến cầu hôn và nhà vua đồng ý gả con gái của mình cho con trai của đại, trong thủy. Cuộc hôn nhân giữa hai nước đã có bất bình từ lâu, và đó là điềm báo cho những điều xui xẻo hơn.

“Cặp đôi nửa yêu nửa ghét Việt-Trung”

Cưới kiểu này nguy hiểm khôn lường cho “cặp đôi Việt Nam”. Nhưng nhà vua không quan tâm đến điều đó. Có lẽ chúng tôi chỉ mong hai nước sớm hòa giải qua cuộc hôn nhân này để người dân không phải khổ. Chỉ là bản vương không biết, cho dù địch nhân quỳ dưới chân ta, cũng nguy hiểm vô cùng. Vua chỉ nghĩ đến dân, lợi trước mắt mà không nghĩ đến hiểm nguy sắp đến. Vì vậy, nhà vua đã trao toàn bộ tài sản cho “biển sâu”.

Tự mãn là bạn đồng hành của thất bại. Với chiếc nỏ thần trong tay, nhà vua dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay. Đỉnh điểm là khi vua được tin Triệu Đại sang xâm lược, vua “vẫn điềm nhiên ngồi đánh cờ, cười nói: ‘Đại Đại sợ nỏ thần sao?’” Ông lấy nỏ thần ra bắn. Biết đó là nỏ giả, ông liền cùng con gái bỏ trốn về phương nam. Không có cách nào để chiến đấu, và khi chúng tôi đến Biển Đông, nhà vua thậm chí không thể nhận ra kẻ thù, chúng tôi chỉ hét lên “Trời” và không biết phải làm gì, cho đến khi tôi xuất hiện và nói: “The kẻ ngồi đằng sau là kẻ thù!” Vua rút gươm ra chém con gái. Hành động dứt khoát và không do dự này chứng tỏ nhà vua là một người sáng suốt, đặt quốc gia lên hàng đầu và không để lý tưởng làm lung lay ý chí của mình.

Có lẽ tôi đã lấp đầy tất cả các khuyết điểm của anh hùng. Khi vua không thể xây thành, tôi sẽ xuất hiện để giúp đỡ; khi đất nước có nguy cơ, tôi sẽ hết lòng hướng dẫn đại vương; khi cấp bách nhất, tôi cũng sẽ xuất hiện để giúp đỡ đại vương. Đó có phải là sự ngưỡng mộ và tha thứ của người khôn ngoan? Chi tiết “Vương cầm sừng tê giác bảy tấc, ta chia nước dẫn Vương ra biển” chứng minh luận điểm này.

Nếu kỳ tích xây dựng thành cổ là một chiến công huyền thoại và vẻ vang, thì thất bại lần này của chúng ta có ý nghĩa thực tiễn sâu sắc. Bi kịch nước mất nhà tan bắt nguồn từ mối tình giữa Meiqiu và Zhongcui. Châu của tôi là con trai của một đại vương, là vợ của nhà vua và là con dâu của wanda. Cô hồn nhiên và yêu nước với sự trong trắng của người con gái. Cô đã trao cho anh cả trái tim mình. Có điều là nàng chỉ nỏ thần thôi. Shennu là bí mật quốc gia, là chuyện lớn, nhưng cô ấy lại “thờ ơ” đến mức đem ra cho hoàng đế xem. Cô ấy ngu dốt và ngu ngốc đến mức nhầm lẫn giữa “tình yêu của một người phụ nữ” với “công việc của một vị vua”. Còn gì đau đớn hơn? Về người vợ, Mỹ lúc bấy giờ là hình mẫu lý tưởng của chữ “phục tùng”. Nhưng không chỉ là vợ, me chau còn là công chúa của nước Âu Lạc. Sau khi đổi nỏ thần, anh lấy cớ về thăm cha. Trước khi đi, anh nói với Mỹ: “Tình vợ chồng không bao giờ được quên, không bao giờ được bỏ cha mẹ. Nếu Nhật Bản và Trung Quốc có bất hòa, tôi sẽ quay lại thăm cha tôi ngay bây giờ.” Nam Bắc cách biệt, con về thăm cha. Tìm cô ấy, dấu hiệu là gì? “. Câu này đầy ẩn ý trọng sinh mà ta không biết. Nàng yêu nước đến mức chẳng buồn hỏi sao hai nước còn bất hòa, sao Nam Bắc ngăn cách, Chúng ta đã là “người nhà” rồi, cô vừa mong chờ hạnh phúc của đôi tân lang tân nương, vừa mong chờ ngày đoàn tụ: “Cô gái à, nếu có chia ly sẽ đau đớn vô cùng. Tôi có một chiếc áo gấm thêu lông ngỗng, đi đâu tôi cũng mặc. “Đi thôi, tôi sẽ rụng lông. Rắc nó ở ngã tư để làm biển báo, để họ có thể cứu nhau.” Câu nói của My Zhou là lời của một người vợ hết lòng yêu chồng. Nhưng cô không biết rằng chính hành động của mình đã giúp Zhao Da đánh bại cha mình và để anh ta đuổi theo và giết cha mình.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Chết trong còn hơn sống đục (Dàn ý 4 mẫu) Những bài văn mẫu lớp 7

“Lông ngỗng rụng trắng đường chạy trốn, tôi chẳng biết giấu lông”

Mỹ mặc áo lông ngỗng khi bị kẻ thù truy đuổi. Trang phục lông ngỗng là trang phục được phụ nữ Việt Nam xưa mặc trong các dịp lễ hội. Nhưng tôi mặc nó trong lúc khẩn cấp này. Nó có nghĩa là cô ấy không còn lý trí. Nhất cử nhất động của cô đều bị ảnh hưởng bởi tình cảm vợ chồng. Trước khi bị cha chặt đầu, nàng nói: “Ta là đàn bà, không vâng lời cha thì chết thành cát bụi, lừa dối lòng trung thành thì chết thành cát bụi. Hóa thành ngọc trai mà trôi đi.” .” Sự sỉ nhục. “Nàng đã hiểu ra chân tướng của sự việc. Người mà nàng yêu thương và tin tưởng bấy lâu nay chẳng qua là một kẻ dối trá. Cái chết của Ngô Châu là một kiếp người không toàn vẹn, còn thân xác và máu mủ”, My Chau cảm thông với người đàn ông đã đưa Việt Nam vào thế diệt vong. ngàn năm nô lệ.

Không giống như những câu chuyện cổ tích, mọi người luôn có một kết thúc có hậu. Truyền thuyết này buộc chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều về nhận thức muộn màng. Chúng ta phải hiểu rằng cái bình thường cao hơn cái đặc biệt, và chúng ta phải đặc biệt cảnh giác, đừng như chúng ta “bắt ong trong tay áo, nuôi cáo trong nhà”. Và trong tình yêu thì lúc nào cũng phải tỉnh táo, đừng lạc lối như tôi để rồi phải trả giá đắt. Câu chuyện vừa triết lý vừa đầy ý nghĩa, như các yếu tố trong Điều bí mật nói:

“Tượng đá cụt đầu còn đây, vì đầu đã chết nên tượng rất sống động. Cái đầu chết gợi nhớ hai ngàn năm máu còn chảy dưới đá, tôi và bạn muốn nhắc nhở tôi về chiến tranh, xin đừng quên cảnh giác, hơn hai nghìn năm trước làm sao tôi nhắc nhở được, nên tôi phải nhắc nhở mình”

Kể chuyện như con bọ hung – Mẫu 2

Tôi là rùa vàng. Vì nhìn thấy tấm lòng và tài năng của vua Anyang, tôi đã giúp xây dựng thành trì và bày kế để đẩy lui đội quân triệu người. Nhưng không ngờ lại gặp được Dương Vương dưới thủy cung như thế này.

Sau khi đại vương xây thành cổ. Tôi đã tặng nhà vua một trong những móng guốc của tôi để dùng làm nỏ bảo vệ thành phố. Theo hướng dẫn của tôi, một chiếc nỏ có móng làm bằng móng vuốt là một chiếc nỏ có trăm phát bắn. An Dương Vương giao cho Cao Hổ làm nỏ thần. Phải mất nhiều ngày để hoàn thành. Nỏ lớn và cứng, và không giống như nỏ thông thường, cần có bàn tay của vận động viên để nâng giá đỡ. Nhà vua rất thích chiếc nỏ thần này, và nó luôn được treo ở đầu giường của ông.

Lúc bấy giờ, ông hoàng triệu đô của Nam Hải mấy lần dẫn quân sang cướp đất Âu Lệ. Tuy nhiên, do vua An Dương có nỏ thần, thủy quân phương Nam thương vong nhiều nên Đà phải bám trụ chờ thời cơ hành binh. Vạn Đại thấy dụng binh không đủ bèn cầu hòa, sai công tử Sùng Hải đi xin bạn, nhưng ý định ban đầu là tìm cách phá nỏ thần.

Trương Thụy cho tôi xem cái nỏ. Sau đó, Trọng Thụy xin phép về yết kiến ​​vua, kể cho Triệu Đà nghe về chiếc nỏ thần. Da cử một người hầu chuyên chế tạo nỏ, và làm ra một chiếc nỏ y hệt của An Dương vương. Làm xong chiếc bẫy giả, ông giấu vào trong áo và trở về Âu Lạc.

Xem thêm: Thỏ bảy màu gọi vốn 1,2 tỉ đồng làm phim hoạt hình dài tập

Trở về đất Nam Hải, vua trao vuốt rùa vàng cho vua cha. Chỉ vài ngày sau, Wanda được lệnh đem quân đánh Âu Lạc. Nghe tin, vua Anyang đã bất phòng với chiếc nỏ thần của mình. Khi kẻ thù đến gần trái tim, nhà vua đã ra lệnh bắn tên từ nỏ thần, nhưng nó vô dụng. Triệu quân xông vào cửa ải. an dương vương và ta châu cưỡi ngựa chạy trốn.

Xem thêm:  Phương trình điện li của H3PO4

Vó ngựa ngày đêm chạy về núi đêm bên biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân địch ập đến. An Dương Vương vô cùng tuyệt vọng, liền ra bờ biển cầu cứu thần kim quy. Tôi xuất hiện và nói:

– Đằng sau là quân thù!

an dương vương bừng tỉnh, rút ​​gươm chém chết châu của ta. Ngay lập tức tôi rẽ nước và đưa nhà vua xuống biển.

Kể chuyện như con bọ hung – Mẫu 3

Tôi là rùa vàng. Hôm nay ngồi vào bàn thảo luận việc nước với quần thần, tôi chợt nhớ đến câu chuyện về vua Anyang. Chỉ vì chủ quan, khinh địch mà dẫn đến tan cửa nát nhà. Vì vậy, bây giờ, tôi muốn kể câu chuyện đã diễn ra như thế nào. Có thể rút ra những bài học quý báu cho công cuộc bảo vệ Tổ quốc ngày nay.

Trong những ngày đầu lập quốc, vua An Dương đã có nhiều đóng góp to lớn cho đất nước. Nhà vua cho xây lâu đài với hy vọng người dân được hạnh phúc. Việc xây dựng lâu đài vẫn không thành công và nhà vua đã cầu nguyện Thần Phật để giữ cho tâm trí của mình được thanh tịnh. Điều này đủ thấy nhà vua tâm huyết với đất nước như thế nào. Nhờ sự giúp đỡ của ta và tinh thần yêu nước thương dân của ta, thành chỉ sau nửa tháng đã được xây dựng xong. Vua tiết lộ bị Đà xâm lược, cũng lo nước hưng vong. Khi nhìn thấy điều này, tôi sẽ cho bạn một chân. Nhờ tôi giúp, Hồng Vương cùng các tướng tài đã chế tạo được chiếc nỏ một phát bắn vạn mũi tên (dân gian gọi là nỏ thần). Vì vậy, Quốc gia Âu Lễ có thể sống và làm việc trong hòa bình và hài lòng.

Nhà vua đến cầu hôn, nhà vua đồng ý gả con gái cho con trai nhà vua là nhà vua. Biết được bí mật của nỏ thần, Trọng Thụy liền đổi nỏ đem về cho đại. Với chiếc nỏ thần trong tay, nhà vua dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay. Đến đoạn cao trào, khi hay tin Đa Đa triệu binh sang xâm lược, nhà vua vẫn điềm nhiên ngồi đánh cờ, cười nói: “Đại Đa có sợ nỏ thần không?”.

Quân tấn công, vua rút nỏ thần cũng vô ích. Nhà vua liền đuổi tôi ra khỏi thành. Đến biển Hoa Đông, tôi hiện ra và nói: “Kẻ ngồi sau là giặc!”. Vua rút gươm chém con gái. Hành động dứt khoát, không ngần ngại đó chứng tỏ nhà vua là người sáng suốt, đặt nước lên trên gia đình, không để việc riêng làm lung lay ý chí của mình.

Kể chuyện như con bọ hung – Mẫu 4

Tôi là rùa vàng. Tôi đã sống hàng ngàn năm và chứng kiến ​​biết bao giai đoạn huy hoàng trong lịch sử dân tộc. Một trong những sự kiện mà tôi sẽ luôn ghi nhớ là câu chuyện về Anyang King và American Zongcui.

Tôi đã theo dõi và rất chú ý đến những chi tiết về An Dương Vương và công cuộc chống ngoại xâm của nhà vua. Tôi có niềm tin chắc chắn rằng vị vua này sẽ mang lại nền độc lập cho đất nước tôi. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, vua An Dương đã đánh đuổi thành công giặc ngoại xâm, khôi phục nền độc lập cho đất nước, điều này khiến tôi rất vui mừng và mãn nguyện, tôi đã không đánh giá sai một nhân tài.

Đất nước đang sống những ngày thanh bình, yên ả. Trong khi nhà vua đang đi thuyền dạo chơi trên hồ, tôi quyết định xuất hiện và nói chuyện với nhà vua. Tôi sẽ cho bạn biết mọi thứ trên thế giới và cho bạn biết cách kiểm soát nó. Nhà vua rất hài lòng, rước tôi vào thành hết sức trọng thể. Ở lại kinh đô ba năm, ông giúp nhà vua xây dựng thành cổ và trấn an dân chúng. Khi đất nước ổn định, tôi quyết định từ biệt nhà vua và trở về thủy cung. Để đáp lại sự quý trọng và quan tâm đến việc chống ngoại xâm của nhà vua, tôi đã trao cho nhà vua một móng vuốt của tôi và yêu cầu ông đeo một chiếc móng tay.

Ta dâng móng cho vua để làm nỏ bảo vệ đất nước. Tôi tin rằng nhà vua sẽ bảo vệ vững chắc đất nước này bằng một bức tường thành vững chắc và chiếc nỏ thần mà tôi đã chế tạo, vì vậy tôi đã trở về thủy cung một cách an toàn. Trẫm trông vua, thấy nước thái bình, trong lòng luôn bằng lòng việc vua trị nước, giúp dân.

Sau một thời gian, tôi được biết Trọng Thụy là con trai của một tướng giặc và đến kết bạn với gia đình anh ta, trong lòng tôi có linh cảm chẳng lành. Điều khiến tôi lo lắng hơn là công chúa Mỹ lại yêu công chúa, điều không tưởng khi một bên là nguyên thủ quốc gia, một bên là kẻ thù luôn muốn cướp nước. Vài ngày sau, tôi mới biết họ đã kết hôn và chung thủy trở thành con rể của đất nước phương nam này. Tôi im lặng và quan sát hành động của anh ấy và cách cư xử của công chúa. Điều gì đến cũng phải đến: Sau khi Công chúa Mai Châu cho Zhongrui xem chiếc nỏ thần, anh ta đã làm một chiếc nỏ giả giống nỏ thật, lấy trộm chiếc nỏ thật rồi trở về phương bắc đưa cho cha mình. Lúc này tôi vô cùng thất vọng trước sự bất cẩn của công chúa và nhà vua. Nhưng không còn gì có thể cứu vãn được nữa.

Xem thêm:  C2H4 H2O → C2H5OH

Hàng triệu quân được điều đến đất nước chúng tôi nhanh hơn tôi tưởng tượng. Họ rất kiêu ngạo và tự mãn. an duong vuong chưa biết nỏ thần bị lấy trộm nên chủ quan. Anh ta bắn trượt bằng nỏ và bị hàng triệu người đánh bại, gây tổn thất nặng nề cho nước ta lúc bấy giờ. Nhà vua bất lực trước cảnh gia đình tan nát, cùng con gái cưỡi ngựa chạy trốn. Nhưng chính công chúa đã trải lông ngỗng đến đích. Cho đến bây giờ cô vẫn chưa nhận ra anh ta là kẻ thù.

Ở bờ biển, nhà vua thắc mắc tại sao lại xảy ra chuyện này và nhờ tôi giúp đỡ. Bấy giờ, tôi không chịu nổi cảnh tượng này nên đã xuất hiện và nói với nhà vua rằng kẻ thù đang ở sau lưng tôi, và chính người con gái yêu của ông đã phản bội đất nước cho kẻ thù. Lời vừa dứt, nhà vua rút gươm giết công chúa. Để cứu nhà vua, tôi đã tách nước và đưa anh ta đến bể cá của tôi.

Ta biết dù có báo trước với vua nhưng với sự ngu muội của công chúa và sự tin tưởng mù quáng của vua thì sớm muộn gì nước cũng diệt vong. Đây là bài học nhớ đời cho các thế hệ sau đang mang trọng trách nặng nề bảo vệ quê hương, đất nước. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện vẫn được truyền qua hàng ngàn thế hệ với những bài học về lòng tin và sự tỉnh táo.

Kể chuyện như con bọ hung – Mẫu 5

Tôi là một con rùa vàng, được Delongquan gửi đến để giúp vua Tufa xây dựng lâu đài. Sau nửa tháng thi công, bạn đã hoàn thành. Thành rộng hơn nghìn thước, uốn lượn theo hình trôn ốc. Vua an duong vuong gọi nó là loa thành, còn gọi là thành rồng thần.

Ta ở lại giúp vua luyện binh ba năm rồi ra đi. Nhà vua cảm ơn và nói:

– Cảm ơn Chúa thành phố đã được xây dựng. Bây giờ, có kẻ thù bên ngoài, chúng ta phải làm gì? “.

Xem thêm: Tập làm văn: Cấu tạo của bài văn tả người trang 119 SGK Tiếng Việt 5 tập 1

Tôi sẽ trả lời ngay:

– Khi vận nước suy vong, an sinh xã hội phụ thuộc vào vận mệnh, con người tu đức để kéo dài tuổi thọ. Nhà vua muốn chúng ta không hối tiếc.

Nói xong, nàng rút móng vuốt đưa cho vua, nói:

– Dùng cái này làm nỏ, nhắm địch mà bắn, khỏi phải lo nữa.

Tạm biệt nhà vua, tôi sẽ trở lại biển Hoa Đông ngay lập tức. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ mọi người trên mọi thứ một cách thường xuyên.

An duong vương sai Cao Hổ làm nỏ, dùng móng rùa làm mái chèo. Chiếc nỏ thần này được đặt tên là “Đèn thần, Vàng đắt hơn ta”. Sau đó, Vanda, vua phương bắc, đến chiến đấu. An Dương Vương rút nỏ thần bắn khiến quân Đại Vương phải đầu hàng.

Cách đây không lâu, Da cầu hôn. Vua gả con gái mỹ châu cho con trai là da, hay trong thủy. Trọng Thụy dỗ em châu xem nỏ thần, rồi đổi nỏ. Sau đó, Gia Cát Lượng nói dối rằng mình sẽ lên bắc thăm cha. Nói:

– Tình nghĩa vợ chồng không thể quên, tình cha con không thể cắt đứt. Bây giờ tôi muốn về thăm cha, gặp Bắc Nam thì tìm làm gì?

Xem thêm: Tập làm văn: Cấu tạo của bài văn tả người trang 119 SGK Tiếng Việt 5 tập 1

Tôi sẽ trả lời ngay:

– Em là con gái, nếu gặp cảnh chia ly sẽ đau khổ lắm. Tôi có một chiếc áo khoác lông ngỗng, đi đâu lông ngỗng cũng rụng.

Trương Thụy mang nỏ thần về nước. Vạn Loan vui mừng khôn xiết dẫn quân ra đánh. an duong vuong mong nỏ thần, bình thản nói:

– Anh có sợ nỏ thần không?

Quân kéo đến, vua lấy nỏ, thấy chúa không ở, bèn bỏ trốn. Nhà vua đặt nước Mỹ sau lưng ngựa và họ cùng nhau đi về phía nam.

Trọng lực bay theo lông ngỗng. an duong vuong chạy ra biển hét:

– Mẹ kiếp, Sứ Thanh Giang đâu rồi?

Chúng tôi biết mọi thứ, nghe thấy và nói:

– Kẻ ngồi sau ngựa là kẻ thù!

Nhà vua rút gươm chém tôi, tôi xin:

– Ta là mạng sống của một người phụ nữ, nếu có ác ý hại cha, sau khi chết ta sẽ thành cát bụi. Nếu lòng trung thành bị lừa dối, cái chết sẽ trở thành viên ngọc trai để rửa hận.

an dương vương cầm sừng tê giác bảy tấc, ta liền xẻ nước dụ đại vương xuống biển.

Xem Thêm: Những Ngành Nghề Khối C Có Triển Vọng Gồm Các Tổ Hợp Nào?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *