Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của thi sĩ Xuân Diệu. | Văn mẫu 11

Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của thi sĩ Xuân Diệu. | Văn mẫu 11

đây mùa thu tới xuân diệu

Xuân Diệu (1916-1985) là nhà thơ tình hay và sung mãn nhất của thời đại chúng ta. Nhà thơ để lại hơn 400 bài thơ tình, là nhà thơ “mới nhất thời thơ”. Mùa xuân tuyệt vời cũng là nhà thơ của mùa thu. Sở hữu điều kỳ diệu của mùa xuân Nếu nói rằng “tình không tuổi, xuân không hẹn” thì cảnh thu chứa đựng biết bao tình thu, biết bao xao xuyến xao xuyến, bởi “mùa thu ở đây – nơi vang tiếng huyền thoại”. “.

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của thi sĩ Xuân Diệu. | Văn mẫu 11

Trong hai tuyển tập thơ viết trước cách mạng là “Thơ” và “Gửi gió thơm”, có nhiều bài thơ viết về cảnh mùa thu, hương thu, trăng thu, tình thu và cô gái mùa thu. … Mùa thu yêu kiều làm hồn thi nhân xao xuyến như tiếng đàn huyền…

“Đây là mùa thu tới” là một bài thơ mùa thu tuyệt vời của Huyền Diệu, được tuyển chọn trong “Tuyển tập thơ” xuất bản năm 1938. Khi mùa thu đến, trái đất rung chuyển. Cảnh đẹp, nhưng hơi buồn. Vào mùa thu, trái tim của cô gái ngày càng khao khát.

Ấn tượng đầu tiên của nhà thơ Huyền Di về mùa thu không phải là tiếng chày đập vải, cũng không phải ấn tượng “ngọc như ngọc – trời đất cùng nhau vào thu”, mà là hình dáng của những rặng liễu mùa thu , liễu bên hồ và liễu bên đường:

“Cây liễu đứng đưa tang,

Ngàn giọt lệ buồn”.

Cả không gian “tối”, buồn và hoang vắng. Cây liễu lặng lẽ như một “người đưa tiễn”. Những chiếc lá liễu rũ xuống, như mái tóc người phụ nữ “buồn rũ xuống”. Lá liễu ướt đẫm sương thu, như “ngàn giọt nước mắt”. Cây liễu được nhân hóa thành “người đưa tiễn”, từ Liufa đến Liulei, có rất nhiều nỗi buồn sâu sắc. Một nét liễu diễn tả dáng liễu thật nên thơ và đẹp như tranh vẽ. Huyền Diệu đã khéo léo sử dụng thủ pháp sao chép để tạo nên những tiết tấu giàu vần điệu: “Buồn-Xiong”, “Tang-Qian-Xing”, “Buồn-xuống-xuống”. Đây là một quan điểm mạnh mẽ và khá mới lạ về thơ mà Xuân Diệu học được từ trường phái thơ tượng trưng của Pháp thế kỷ X.

Nhà thơ đang tập trung vào “Tiếc cành liễu…” chợt nhận ra mùa thu đã về, ông khẽ khóc. Điệp khúc “Mùa thu đã về” ngắt nhịp 4/3 diễn tả bước chân của mùa thu và sự mong ngóng trở về của nhà thơ:

“Đây là mùa thu tới/mùa thu tới

Mơ mai/lá vàng dệt phai màu”.

Xem Thêm: Toán lớp 5 trang 179, 180 Luyện tập chung

Một bài hát tình yêu: “với”, từ “zhi” tinh tế mô tả cảm xúc. Mùa thu vừa đến, từng cây cỏ đổi màu, biến thành “giấc mơ nhạt nhòa”. Đâu đâu cũng thấy một vài chiếc lá vàng vàng, tức là “dệt lá vàng”. Dòng thơ “mơ phai áo dệt lá vàng” là dòng thơ thể hiện tâm hồn của mùa thu trong màu lá và gợi sự nhẹ nhàng, trong trẻo của mùa thu yêu kiều.

Có thể nói, khổ thơ đầu đã vẽ nên một bức tranh mùa thu đẹp và thơ mộng, từ cỏ cây hoa lá đến lòng người đều đượm một nỗi buồn chứ không phải là sự hoang vắng đến chán chường.

Ngày và đêm trôi qua. Mùa thu đã về, mùa thu đang dần đi qua. Thay đổi cảnh quan. Hoa đã “rụng cành”. Tác giả không nói “đôi ba…”, mà viết “hơn một” với số chữ đó, cũng là một cách nói rất mới của miệt vườn, màu đỏ (chấm nhỏ) xâm lấn dần, và đã là “sắc xanh” rồi! Cũng nói về sự thay đổi đó, nhà thơ Tản Đà đã viết trong bài Cảm nghĩ, Vĩnh biệt:

Xem Thêm : Chi tiết lý thuyết và bài tập ứng dụng hàm số lượng giác, phương trình hàm số lượng giác trong toán học

“Nơi nó bị vấy bẩn

Cỏ rừng ngập mặn là bóng mặt trời xấu xa”.

Cây cối bắt đầu trút lá, như “rùng mình”, khẽ “rùng mình” trong làn gió thu se lạnh. Câu thứ hai, thể thơ ấy, là sự động trong cảnh vật, động trong hoa lá, quyện nhẹ vào tâm hồn thi nhân:

“Có hơn một bông hoa rơi khỏi cành

Trong vườn, sắc đỏ và sắc xanh nhạt dần.

Suối chảy, lá rung,

Một đôi xương gầy guộc”.

Các từ: “rùng mình”, “rung rinh”, “mong manh” là những hình ảnh diệu kì để miêu tả những chiếc lá rung rinh, rung rinh của những buổi chiều thu. Việc sử dụng các phụ âm “r” (rơi, rơi, rung rinh, xốn xang) và phụ âm “m” (một, màu, mong manh) vừa gợi tả cụ thể, vừa biểu đạt dụng ý thẩm mỹ. Đó cũng là nét mới của thơ mộng xuân.

Xem Thêm: Tập làm văn lớp 4: Tả cây dừa quê em Dàn ý & 19 bài văn tả cây dừa lớp 4

Ở đoạn thứ ba, chất thơ vừa hiện thực vừa tượng trưng, ​​vừa kế thừa vừa cách tân. Cũng có vầng trăng, nhưng là “nàng trăng mê man” giữa bầu trời. Đừng nói trăng non đầu tháng, đừng hỏi “trăng bao nhiêu tuổi” mà hãy nói “cô nàng trăng non”. Hình ảnh đẹp và thơ mộng miêu tả vầng trăng mùa thu. Vẫn núi, vẫn núi, thỉnh thoảng hiện ra rồi biến mất, còn “sớm” bay đến cuối chân trời, lướt qua sương thu. Nhạc Sơn trong bài thơ mộng xuân chứa đựng linh hồn mùa thu vĩnh cửu của quê hương, đã gắn bó bao thế hệ và được tô vẽ đẹp đẽ:

“Thỉnh thoảng cô gái trăng hoa sẽ lừa dối chính mình

gần như bắt đầu mờ dần…”

Hai tiếng “thính”, “bụi” gợi tả không gian bao la, hoang vắng của một chiều thu se lạnh:

“Tôi nghe gió lạnh,

Không có ai trên tàu”

Kết cấu và cách diễn đạt của văn xuôi song thất cũng mới lạ. Có một sự chuyển đổi cảm giác giữa xúc giác và thính giác. Vì vậy, cảm nhận của nhà thơ về cái lạnh, cái gió, cái xa không chỉ là cảm tính mà còn là tinh thần. Từ “rơi” đã hiện thân cho cái lạnh và cảm nhận nó bằng trực giác. Có cơn gió se se lạnh luồn trong gió thu mát lành, không phải là cơn gió se se lạnh. Rõ ràng là chưa lạnh, lạnh lắm, lạnh lắm, cái mát của những chiều thu, những đêm thu.

Xem Thêm : Giải bài 23 24 25 26 27 28 29 30 trang 19 sgk Toán 6 tập 1 Kết Nối

Phần cuối là một cảnh đẹp mùa thu. Có vẻ đẹp của thiên nhiên, vẻ đẹp của những đám mây và vẻ đẹp của các loài chim. Nhìn như một cô gái. Cảnh đẹp, người đẹp nhưng lại thoáng chút buồn man mác. Mây và cánh chim, như “mây trôi” của một bản tình ca, gợi lên nỗi buồn chia ly thật đẹp! Nhà thơ dùng “sự chuyển động” của cánh chim và sự rung rinh của buổi hoàng hôn để miêu tả sự yên bình và tĩnh lặng của thế giới động vật và trái tim con người:

“Mây không bay đi

Trời buồn tiễn biệt “…

“Ít nhiều” ở người con gái bâng khuâng, xa cách, vô danh ấy. Thấy buồn thì “đừng nói buồn”. Một tư thế “ngắm cửa”, một tâm hồn “suy nghĩ” rất mơ hồ và xa xăm:

Xem Thêm: Top 7 bài Phân tích tâm trạng của Mị trong đêm cứu A Phủ

“Những cô gái buồn ít nhiều im lặng,

Nhìn xa, nghĩ về”

Bất kể xuân hạ thu đông, trong thiên nhiên muôn màu muôn vẻ, luôn có những cô gái trẻ vụt sáng trong những vần thơ xuân diệu. Nhà thơ say đắm, nên con gái cũng say mê?

“Khâu thêu gấm trước cửa

Hãy là một quý cô với đôi mắt như những con tàu”.

(“Nụ cười mùa xuân”-Thơ)

Trong tập thơ mùa thu của Nhan Du, tình mùa thu buồn và cô đơn được thể hiện qua hình ảnh ông lão và chiếc thuyền chài “nhỏ bé” với “chăn gối và cây sào” giữa trời “lạnh” ao thu, khi ông ngồi uống ngà đêm khuya Có khi ông lão là một nhà Nho lặng lẽ thưởng sắc thu, muốn làm thơ ý tứ. …Và thơ mùa thu của Xuân Điệp là bóng dáng của những người đẹp tương lai mộng mơ. Đây cũng là nét mới về mùa thu trong thơ xuân diệu kỳ. Có thể nói, nỗi buồn mơ hồ, nỗi buồn vô cớ là một tâm trạng rất điển hình của Xuân Quỷ Hồn:

“Ít buồn con gái đừng nói…”

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…”.

“Đây là mùa thu tới” là một bài thơ mùa thu tuyệt vời của Xuân Diệu, mùa thu viết bao nhiêu thì vẽ bấy nhiêu. Muốn nghĩ sao cũng được”. Cách miêu tả rất mới lạ và nên thơ. Đằng sau khung cảnh mùa thu của thế gian, hoa lá, núi xa, trăng sáng, gió thu mát rượi… là tiếng gió thu bồng bềnh trong tâm hồn Nhà thơ đang ở tuổi đôi mươi Tâm hồn trong trẻo, tâm hồn của người thiếu nữ tuổi trăng tròn, bài thơ này cho ta thêm say, đắm say, với hơi thở của mùa thu Hà Nội xưa và hơi thở của mùa thu .

loigiaihay.com

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục