Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung – Truyện cổ tích

Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung – Truyện cổ tích

Chữ đồng tử

Video Chữ đồng tử

Vị anh hùng thứ ba có một cô gái xinh đẹp tên là Tiandong. Tiên dung rất đẹp nhưng cô ấy tự nguyện không lấy chồng mà chỉ thích phong cảnh và thường đi du lịch khắp mọi miền đất nước. Được sự ưu ái của vua cha, mỗi mùa xuân, tiên nữ đều chèo thuyền ra khơi, có khi ra khơi, có khi quên cả cảnh đẹp.

Bạn Đang Xem: Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung – Truyện cổ tích

Vào thời điểm đó, có một người đàn ông tên là Chu Juwen ở làng Chuxia (nay là tỉnh Xing’an) và một người con trai tên là Chu Dongtu. Hai cha con rất yêu nhau. Gia đình nghèo khó của họ bị hỏa hoạn tàn phá, trong nhà chỉ còn lại một chiếc khố. Hai cha con thay phiên nhau đeo mỗi khi ra ngoài. Khi người cha ốm nặng sắp qua đời, ông sai con đóng khố chôn xác. Chử Đồng Tử không đành lòng để cha chết trần truồng nên chôn cha bằng chiếc khố độc nhất vô nhị. Từ đó Chử Đồng không còn nơi nào ẩn náu, đợi đến tối mới ra khơi đánh cá. Ban ngày, nửa người chìm trong nước, anh lên thuyền đi bán cá và xin ăn.

Xem Thêm : Top 10 Bài thơ hay của vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi

Một hôm, thuyền rồng chở nàng công chúa đến nơi ấy. Nghe tiếng trống chuông, thấy cờ quạt phất phới, tiếng nô bộc ầm ĩ, Chử Đồng Tử hoảng hồn chui vào bụi cát ven sông ẩn nấp, lấy cát che thân. Thuyền rồng cập bến, nàng tiên lên bờ vui chơi, thấy cảnh đẹp nên sai gia nhân kéo bức màn trong bụi làm chỗ cho nàng tắm, chính là chỗ của Đồng Tử. ẩn giấu. Khi nàng tiên dội nước, cát bay tứ tung, để lộ thân hình trần trụi của kẻ lập dị. Cô ngạc nhiên hỏi về tình hình của Chử Dongtu, sau khi nghĩ lại, cô nói với anh: ——Em vốn định không kết hôn, nhưng bây giờ gặp được anh như vậy, chắc là ý trời. Dậy đi tắm!

Rồi nàng tiên lấy y phục Chử Đồng mặc lên thuyền ăn uống. Những người trên tàu hiểu được câu chuyện và nghĩ rằng đó là một cuộc gặp gỡ kỳ lạ. Những tưởng đầu tiên là định mệnh, họ xưng là vợ chồng. Chử Đồng Tử tự cho mình là khiêm tốn, không dám nhận, tiên sinh nói: —— Đã là ý trời, sao lại từ chối?

Sau đó, hôn lễ giữa công chúa và chàng trai Chử Dongtu được tổ chức bên sông, khi tin tức đến kinh thành, Hùng Vương tức giận khiển trách triều đình:

– Con gái tôi không xưng tên, hạ giá người nghèo, không còn mặt mũi nào gặp lại tôi. Từ đó về sau, dù muốn đi đâu, chàng cũng không thể quay về cung.

Xem Thêm : Phân tích bài thơ Khe chim kêu của Vương Duy

Tiên Dung biết cha giận, sợ nàng không dám về, bèn cùng nàng mở chợ ở Hạ Sát, cùng dân đổi chác. Theo thời gian, nó dần mở rộng thành một khu chợ lớn gọi là chợ hà tham, thương nhân nước ngoài lui tới ngày càng nhiều.

Một hôm, có một thương gia đến xin bà tiên đem vàng ra nước ngoài mua bán, nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Đệ nhất phu nhân nói với chồng:

– Hôn nhân là quà tặng của Chúa, cơm ăn áo mặc cũng là quà tặng của Chúa. Vì vậy, đây cũng là một ơn trời và chúng ta nên làm điều đó.

Chu Dongtu và các doanh nhân khác rời đi. Khi họ đến một ngọn núi gọi là núi Quỳnh Thiên giữa biển, thuyền dừng lại để lấy nước ngọt, Chử Đồng vui mừng leo lên một ngọn đồi nhỏ trên núi và gặp một đạo sĩ trẻ tuổi tên là Pa Guang. Trong lúc nói chuyện với nhau, Chử Đồng Tử y theo lời Phật dạy, gửi vàng cho thương nhân để mua hàng, còn mình ở lại đây học Đạo. Thuyền về, Chử Đồng Tử theo chàng về đất liền. Khi ra về, Quang Phật đưa cho Chử Đồng Đồ một cây gậy và một chiếc mũ, rồi nói: – Đây là một điều kỳ diệu. Sau khi trở về nhà, Chu Dongtu đã thuyết phục vợ mình. Khi mới giác ngộ, bà bỏ việc, cùng chồng đi tìm thầy. Một đêm nọ, trời sập tối, hai vợ chồng mệt mỏi không thấy nhà đâu nên dừng lại, lấy gậy che nón nằm nghỉ. Nửa đêm, nơi này đột nhiên xuất hiện một tòa thành thị, cung điện châu báu, nguy nga lộng lẫy gấm hoa. Cộng thêm một tiên nữ, một người, một quân, một quân, bao vây cặp đôi. Sáng sớm hôm sau, mọi người xung quanh tôi đều sửng sốt, họ mang thức ăn và hoa đến xin tôi làm người hầu. Vào thành rồi, thấy quan văn, văn võ, binh sĩ đông đúc như một nước độc lập. Vua Hung Nô biết tin con gái nổi loạn liền phái quân đi đánh. Quân đội của nhà vua đang đến gần, thuộc hạ của anh ta yêu cầu chống cự, cô cười nói: ——Mọi việc đều là ý trời, không phải bản thân tôi. Tôi không dám chống lại nhà vua. Sống chết tùy duyên, cho dù cha giết ta, ta cũng không dám ôm hận. Trời đã tối, quân Hùng Vương chưa kịp tấn công, đã dừng chân ở một bãi biển tự nhiên, cách quân địch một con sông lớn. Vào nửa đêm, một cơn bão bất ngờ và gió mạnh làm bật gốc cây cối trên bãi biển, và quân đội của nhà vua bị xáo trộn. Ngay lập tức, lâu đài cung điện và những người hầu của cặp vợ chồng đầu tiên bay lên trời. Sáng hôm sau, mọi người kinh hoàng khi thấy nó đã biến thành một cái đầm lớn. Vì vậy nhân dân lập đền hàng năm để tế lễ, gọi là đầm nhất dạ, thuộc phủ Khai Khai, tỉnh Hưng Yên.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục