Phân tích bài thơ Chiều xuân – Anh Thơ

Chiều xuân anh thơ

Chiều xuân anh thơ

Video Chiều xuân anh thơ

Hướng dẫn Phân tích bài thơ Chiều xuân của Thi sĩ giúp các em dễ dàng nắm được cách làm bài văn phân tích nội dung Chiều xuân để thấy được bức tranh thanh bình yên ả khung cảnh đồng nội, Sương mù, nắng ấm và tràn đầy sức xuân.

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Chiều xuân – Anh Thơ

Tôi. Giới thiệu tác giả, tác phẩm

1. tác giả thơ

– anh Thơ (1921-2005) tên thật là Vương Kiều Ân, là nữ thi sĩ tiêu biểu của phong trào thơ hiện đại Việt Nam.

– Quê ông ở tỉnh Hải Dương, ông sinh ra trong một gia đình viên chức nhỏ có nền Nho học.

– Dù chưa học hết cấp 1 nhưng cô rất chăm học và yêu văn

– Không khí gia đình quá buồn tẻ, chế độ phong kiến ​​còn quá nặng nề nên chị phải thả mình qua thơ văn, giữ vững giá trị của bản thân, của người phụ nữ trong xã hội đương thời.

– Tháng 8 năm 1945, tham gia Kháng Nhật cứu nước, lập quốc bằng thơ văn, là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam.

– Năm 2005, bà qua đời vì bệnh ung thư phổi tại Hà Nội.

– Năm 2007, bà được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật.

– Tác phẩm tiêu biểu:

+ Trước Cách mạng Tháng Tám: Nanh đen (tiểu thuyết), Bức tranh quê (thơ),…

+Sau Cách mạng Tháng Tám: Kể chuyện Vũ Lăng, theo cánh bồ câu, Đảo ngọc, hoa dứa trắng, quê chồng,…

– Thơ chị thường miêu tả khung cảnh thôn quê quen thuộc với nét bút chân thực, tinh tế, gợi lên một chút tình đồng liêu, một chút buồn man mác trong thơ mới.

2. Công việc chiều xuân

– Nguồn: Chiều xuân Bài thơ này trích trong tập thơ đầu tay Bức tranh quê (1941) của nhà thơ.

– Nội dung thơ Chiều xuân: Ca ngợi vẻ đẹp của mùa xuân đất Bắc, vẻ đẹp tĩnh lặng của chiều xuân, không khí và nhịp sống thôn quê trong trẻo, thanh bình, gần gũi, qua đó thể hiện tình cảm sâu nặng của tác giả đối với quê hương.

* Về nội dung chi tiết như nội dung tác phẩm, nghệ thuật,…, v.v., các em có thể xem lại trong phần ôn tập Ngữ văn 11 củaLớp soạn văn Chiều Xuân.

3. Bố cục khóa học Chiều xuân: 3 phần

– Đoạn 1: Bức ảnh chụp một buổi chiều xuân hoang vắng.

– Đoạn 2: Chiều Xuân Trên Đường

– Đoạn 3: Hình ảnh một buổi chiều xuân trên cánh đồng.

Hai. Hướng dẫn phân tích bài thơ lễ hội mùa xuân

1. Phân tích yêu cầu đề

– Yêu cầu về nội dung: Phân tích nội dung và nghệ thuật của “Bài thơ mừng xuân”

– Phạm vi dẫn chứng tư liệu: chi tiết, ngôn từ, hình ảnh… đều chứa đựng trong tứ thơ Xuân Vũ của bài thơ này

– Phương pháp lập luận chủ yếu: phân tích

2. Sáng tác chiều xuân

Bài báo 1: Hình ảnh một buổi chiều mùa xuân

Bài 2: Không khí và nhịp sống nông thôn

3. Các biện pháp tu từ trong bài thơ “Hội xuân”

– Các từ gợi hình ảnh: lặng lẽ, lặng lẽ, bồn chồn, vu vơ, xao xuyến…

– Biện pháp nhân hóa: “Thuyền – lười – mòn”, “Mua tranh – đứng im”,…

Ba. Phân tích chi tiết dàn ý của buổi chiều xuân

Dàn ý phân tích của nhà thơ Xuân Vũ dưới đây sẽ giúp các bạn hình thành hệ thống tư tưởng cơ bản nhất của bài văn phân tích, từ đó phát triển thành đoạn văn, bài văn hoàn chỉnh.

1. Phân tích chiều xuân

-Giới thiệu về tác giả, tác phẩm:

+ anh thơ (1921-2005) là nhà thơ nữ tiêu biểu trong phong trào thơ Việt Nam hiện đại, thơ có khuynh hướng miêu tả cảnh vật quen thuộc.

+ Một buổi chiều xuân là một đoạn trích trong tập thơ đầu tay “Bản đồ quê hương” xuất bản năm 1941 của bà.

2. Phân tích cơ thể Chiều Xuân

a) Bài 1: Bức tranh buổi chiều mùa xuân

*Bến tàu trống buổi chiều mùa xuân (Phần 1)

“Mưa đổ bụi bến vắng,

Chiếc thuyền lười nằm trên sông;

Quán tranh đứng yên lặng

Bên chùm hoa tím rơi”

<3

Xem Thêm: 100 Hình ảnh mèo ngầu nhất

->Thân quen với khung cảnh nông thôn Việt Nam đặc trưng: bến vắng, thuyền đậu nơi bến, quán nhỏ, cây xoan phủ đầy hoa tím…

=>Cảnh đẹp, tĩnh lặng, thanh bình nhưng phảng phất nỗi buồn man mác.

– “Lặng lẽ”: Từ này gợi hình ảnh mưa phùn, không ầm ĩ, không vội vã, không nặng nề, hơi như chầm chậm trôi theo từng khoảnh khắc của thời gian.

-“Lặng lẽ, uể oải, lặng lẽ, bồn chồn”…: Diễn tả sự tĩnh lặng của thôn quê.

=>Cuộc sống thanh bình có phần ngưng đọng: trong chiều se lạnh, bến đò bên sông đầu làng vắng vẻ vắng vẻ, một bức tranh dường như thiếu sắc, thiếu sáng.

* Đường Chiều Xuân (Khâu 2)

Ngoài đường cây cỏ mọc um tùm

Con sáo đen sà xuống mổ vô mục đích;

Cánh bướm tung bay trong gió,

Nữu Nữu cúi xuống ăn mưa

<3Cảnh xuân đặc trưng ở đồng bằng Bắc Bộ

Xem Thêm : 8 font chữ giáng sinh miễn phí tốt nhất dành cho bạn !

– “Vô phương sà xuống, loay hoay, toan tính…” -> từ miêu tả hoạt động

->Bức tranh có sự chuyển đổi từ màu buồn sang màu sống, màu “xanh” của cỏ, từ tĩnh sang động

=>Cảnh thật hiền hòa, thơ mộng, khung cảnh quen thuộc trở nên tươi mới, sinh động hóa giải nỗi hiu quạnh của bến vắng.

b) Bài 2: Không khí và nhịp sống nông thôn (phần 3)

Trên cánh đồng lúa xanh

Lâu lâu có cò bay ra,

Dọa một cô gái dễ thương

Hãy chậm tay cuốc cào những cánh đồng sắp trổ bông.

– “Xanh”: xanh nhẹ đầy sức sống mùa xuân

– “cô gái, tình yêu”: Khung cảnh không còn vắng vẻ mà ấm áp hơn.

– “Cúi, cuốc, cào, qua trong chốc lát”->Những câu thơ cảm động nói lên tình cảm, nhấn mạnh nhịp điệu trầm lắng của cuộc sống thôn quê.

=>Nhịp sống nhàn nhã của nông thôn.

-“Blossom”->Niềm tin của nhân dân vào một tương lai tốt đẹp hơn.

*Không khí nên thơ, êm đềm và tĩnh lặng được thể hiện qua:

– Trong bức tranh tổng thể của làng quê yên ả là một hình ảnh giản dị, hài hòa và tròn trịa.

– Từ láy, gợi cảm: sử dụng hiệu quả phép nhân hóa (con đò lười, quán ảnh tĩnh vật…), cách biểu đạt độc đáo (cúi đầu ăn mưa, cỏ non cỏ mọc um tùm)…

– Lối viết vừa động vừa tĩnh: hạc bay ra, sự ngỡ ngàng của cô gái.

* Nhịp sống nhẹ nhàng, chậm rãi, ung dung thể hiện ở:

-Hệ thống từ láy gợi cảm gợi tả trạng thái nhẹ nhàng, êm đềm của đối tượng.

– Miêu tả thiên nhiên và con người với nhịp độ chậm rãi, khoan thai.

3. Đoạn kết phân tích Chiều xuân

– Nhắc lại giá trị của bài thơ:

+Nội dung: Vẻ đẹp chân chất, giản dị, mộc mạc của buổi chiều xuân trên đất nước Bắc Bộ, mang đậm cảm giác hoài cổ.

+ Nghệ thuật: Từ láy, nhiều tiếng lóng;

– Cảm nhận, đánh giá bài thơ.

Bốn. Phân tích thơ chiều xuân: tổng hợp điểm cao

1. Chiều Xuân Phân Tích Học Sinh Giỏi Văn Mẫu 1

Nói đến nhà thơ, chắc chắn người đọc sẽ nghĩ ngay đến hình ảnh tiêu biểu của các nữ thi sĩ trong phong trào thơ Việt Nam hiện đại. Tuổi thơ êm đềm bên cánh cò quê hương chiều nắng chiều mưa là nền tảng cho dòng thơ của chị, với ngôn từ dung dị mà sâu lắng, nặng hình ảnh. Nhẹ nhàng gợi lên khung cảnh thôn quê một cách tinh tế. Ấn tượng hơn nữa, cô sử dụng thơ ca như một cách để thoát khỏi cuộc sống tù túng, tẻ nhạt và khẳng định mình trong xã hội đương đại. Tập thơ đầu tiên “Cảnh quê” ra đời đầy những điều giản dị, không màu mè, đặc biệt qua bài thơ “Hội xuân” tả cảnh xuân như mây, hoàng hôn.

Mưa xuân đặc trưng của miền Bắc là mưa bụi li ti rơi nhè nhẹ làm mát chồi non lá xanh Mưa lặng lẽ xuất hiện trên bến vắng ở dòng đầu bài thơ Cảnh có chút buồn và thanh bình Chiếc xe là một chút tĩnh lặng, và sự trống trải càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo của tâm hồn:

Xem Thêm: Ví dụ về sinh sản vô tính ở thực vật

“Mưa im lìm rơi bến vắng,”

Chiếc thuyền lười nằm trên sông

Từng giọt mưa rơi hờ hững và “lặng lẽ” trước mắt thi nhân. Từ lá gợi hình ảnh những cơn mưa phùn, không ồn ào cũng không nặng hạt, như chầm chậm trôi theo từng khoảnh khắc của thời gian. Bên sông thưa vắng khách đò chiều, nỗi trống vắng miên man, không gian như rộng ra, nỗi trống vắng lan tỏa đến tận tâm hồn. Con đò chở khách xuôi ngược trên những dòng sông quê hương một ngày lao động, giờ nằm ​​đó, bước vào giây phút nghỉ ngơi, mạn thuyền đung đưa theo con sóng nhỏ, vô tình trôi theo dòng sông.

Qua đây ta cảm nhận được nhịp mưa rơi, nhịp sóng vỗ mạn thuyền, tạo nên một bức tranh giản dị mà sâu sắc, giàu cảm xúc. Khi nhà thơ đưa mắt nhìn, cũng thoáng thấy xung quanh vắng lặng:

“Quán tranh đứng im lìm

Bên chùm hoa tím rơi

Quán tranh này được nhà thơ nhân cách hóa qua động từ “đứng”. Không chỉ “đứng”, mà cả “đứng im”, “lặng lẽ”, những từ ghép đứng sau động từ dường như càng làm tăng thêm sự trống vắng, và không riêng gì bờ sông có tác dụng mạnh mẽ trong khổ thơ. Trời tối dần, quán nằm ngay giữa nơi vắng vẻ, hoang vu này. Kết thúc một ngày dài, những bông hoa tím buông xuống một cách “đầy ghê tởm”. Dường như không chỉ con người mệt mỏi mà vạn vật cũng đang tan rã, trút bỏ những tàn dư cuối cùng. Thời gian, mỗi phút trôi qua đều kéo theo nhịp sống hối hả của ngày, và bởi sự cô đơn, tĩnh lặng khắp nơi được thay bằng tấm áo khá buồn tẻ. Hình ảnh trong mắt thi nhân ở đoạn hai:

“Ngoài đường cây cỏ mọc um tùm,”

Con sáo đen sà xuống mổ vô mục đích

Cỏ xanh mọc bên bờ đê rộng, màu thơ là màu “xanh” của cỏ. Ngòi bút của nhà thơ tạo nên những nét màu rất đẹp, cảnh hoang tàn đau khổ dường như giao hòa với màu sắc của cuộc sống bây giờ, dù chỉ là một ngọn cỏ. Đến đây, không gian dần mờ đi, thay vào đó là màu xanh lam rực rỡ, và sự im lặng mờ dần khi con mynah đen sà xuống vỗ cánh. Qua sự miêu tả tinh tế của “Mổ xẻ lớn”, họ vô tư như những đứa trẻ chơi trên cánh đồng. Chúng không “tấn công vu vơ” mà mổ những con mồi nhỏ bé, nhưng trong mắt thi nhân, hình ảnh ấy thật dễ thương, mang lại cho con người sự bình yên, hạnh phúc do cuộc sống tự do thoải mái mang lại.

Hơn thế, bộ ảnh dưới đây mang đến cho người đọc cái nhìn hơi ngỡ ngàng, những điều đơn giản, nhiều người không cảm nhận được:

“Con bướm tung cánh trong gió,

Nữu Nữu từ từ cúi đầu ăn mưa”

Gió thoảng qua cảnh vật, nhiều lần nâng cánh bướm Khả năng sử dụng từ ngữ khá phong phú. gió, vì vậy các cánh khác liên tục đung đưa qua lại với gió thổi. Động từ “lơ lửng” càng làm nổi bật hình ảnh con bướm nhỏ bị gió hờ hững đưa đi. Từng đợt gió đến rồi đi, không ngừng thổi tung cánh bướm khiến chúng “lấp lánh” mãi không thôi.

Dưới cánh bướm là những chú trâu, chú bò đang “chậm rãi” nhai cỏ non, chậm rãi, như đang tận hưởng niềm hạnh phúc. Mưa vẫn rơi, những hạt mưa rơi trên cỏ cho ta cảm giác những chú bò đang tận hưởng “cơn mưa”. Nhịp thơ không nhanh mà biến đổi theo nhịp sinh hoạt của vạn vật. Đây là lúc mọi thứ trở nên tĩnh lặng và sự mệt mỏi dần tan biến. Đến khổ thơ cuối, không gian mở rộng ra muôn phương, hoàn thiện bức tranh “Chiều xuân” nên thơ và đẹp như tranh vẽ:

“Trên cánh đồng lúa xanh

Lâu lâu có cò bay ra,

Dọa một cô gái dễ thương

Nhổ cỏ từ từ trên những cánh đồng sắp trổ bông. “

Nhà đẹp, ruộng xanh, đồng lúa xào xạc theo gió, còn lấm tấm hạt mưa bụi. Đàn cò lông trắng là hình ảnh của cánh đồng, của bầu trời thôn quê, của làn gió chiều mát rượi, tinh nghịch bay ra rồi vội vã làm náo động cả một góc trời, chúng tung cánh bay lượn tự do. Vô tình làm giật mình một cô gái quê đang chăm chỉ giữa tiếng cánh cất lên.

Cô gái trong bài thơ vẫn đang cố gắng hoàn thành công việc cuối cùng của ngày sắp hết cũng hiện ra trước mặt nhà thơ cuối cùng. Một khung cảnh yên bình tràn đầy sức sống, nơi hoạt động của vạn vật tạo nên nhịp sống tươi vui, mặc dù thời gian đã trôi qua gần hết ngày.

Nghệ thuật sử dụng từ ngữ khéo léo đã vẽ nên bức tranh giản dị, ấm áp đầy vẻ đẹp của cuộc sống, ngoài việc bám sát từng câu từng chữ, câu thơ còn truyền tải được cảm xúc của người đọc, để người đọc cảm nhận được sâu sắc nhất cảm xúc của nhà thơ .Thành công này càng khẳng định giá trị của bài thơ này.

Nhịp điệu trong thơ có lúc chậm rãi, nhẹ nhàng, sâu lắng, có lúc mang lại cảm xúc nồng nàn, sảng khoái.Cả bài thơ như một bản nhạc có âm điệu da diết, lay động bao trái tim, bao suy nghĩ của nhà thơ. Tình yêu thơ ca, sự giản dị quen thuộc với quê hương và tài hoa là những yếu tố quan trọng góp phần làm nên thành công của bài thơ “Chiều xuân”.

Xem Thêm : Gia Lai

>>>Mời các bạn tham khảo bài văn mẫu miêu tả cảm nghĩ của nhà thơ về bài thơ Lễ hội mùa xuân để hiểu được cảnh sắc mùa xuân và cảm xúc mùa xuân mà nhà thơ muốn gửi gắm trong bài thơ.

2. Phân tích bài thơ Chiều xuân của tác giả bài văn mẫu 2

Mùa xuân là mùa cây cối xum xuê, mùa xuân cũng là mùa mà biết bao thế hệ thi nhân đã đắm mình trong những vần thơ tả cảnh xuân. Nếu như hầu hết các nhà thơ đều nói về vẻ đẹp và sự thanh khiết của mùa xuân trong buổi sáng, của bình minh trong xanh và nắng vàng thì riêng nhà thơ lại chọn miêu tả mùa xuân vào buổi chiều tà. Bài thơ “Chiều xuân” ra đời từ đây, và từ đây ta thấy thêm vẻ đẹp của những buổi chiều xuân – vẻ đẹp của sự thanh bình trên cánh đồng quê em.

Nhà thơ đã vẽ một bức tranh chiều xuân, và bức tranh ấy cũng bắt đầu bằng hình ảnh mưa phùn:

“Mưa bụi bến vắng,”

Chiếc thuyền lười nằm trên sông;

Quán tranh đứng yên lặng

Bên chùm hoa tím rơi

Không gian mở ra trên bến cũ, bức tranh mùa xuân hiện lên sự hiện diện của âm thanh, màu sắc và hình ảnh. Chất thơ xuân lan tỏa trong từng hình ảnh, từng chi tiết, từng câu chữ. Đó là hình ảnh đặc trưng của mùa xuân miền Bắc: mưa bụi nhè nhẹ, hoa bách hợp tím rơi bên quán nhỏ… Hình ảnh mưa bụi gợi sự dịu dàng của mưa xuân, của những hạt mưa nhẹ. Chiều xuân vắng như chiều, con thuyền được nhân hóa buông dòng nước lững lờ trôi rồi ngủ quên trên bến vắng. Những gì mở ra trước mắt chúng tôi là một khung cảnh hấp dẫn của những con sông trống rỗng chở những chiếc thuyền.

Thơ không cần tìm đâu xa, những hình ảnh bình dị mà nên thơ ấy cứ hiện ra trước mắt, chỉ cần một trái tim đa cảm là toát lên chất thơ tuyệt diệu. Quán cũng im lìm trong mảnh tĩnh lặng ấy, những chùm hoa tím lần lượt rơi xuống. Hoàng hôn mờ dần, và mùa xuân đến sống động. Vậy là nhà thơ đã cho ta thấy một vẻ đẹp dịu dàng khác của mùa xuân. Trong sự im lặng của con người, mọi thứ diễn ra một cách nhẹ nhàng, buồn bã.

Tứ quý 2 lại có cảnh khác, không phải cảnh thuyền lười mà là cảnh mùa xuân trên triền đê:

“Ngoài đường cây cỏ mọc um tùm,”

Con sáo đen sà xuống mổ vô mục đích

Xem Thêm: Top 50 Phân tích Cảnh ngày hè (hay nhất)

Cánh bướm tung bay trong gió.

Nữu Nữu từ từ cúi đầu ăn mưa”

Màu cỏ cũng trở nên dịu dàng, màu cỏ nhẹ nhàng dịu dàng. Màu ấy không lộng lẫy như bàiChunjiucủa Hàn Mỹ Đồ, không chói chang, không thất thường, không tốn thời gian như thơ Quách Tế, nhưng màu ấy chính là màu của cuộc đời. Tâm trạng bình dị, hơi buồn của nhà thơ. Đàn sáo đen sà xuống mổ mồi vu vơ, đàn bướm dập dờn trong gió, đàn trâu thong dong gặm cỏ ướt đẫm mưa xuân. Đến đây ta cảm nhận được nghệ thuật viết của nhà thơ thật hay. Các con số “nhóm”, “nhiều”, “những” tượng trưng cho những con vật dồi dào, đầy đủ nhưng không quá nhiều, làm đẹp thêm bức tranh chiều xuân.

Đặc biệt là hình ảnh những chú bướm xòe cánh ngược gió và những chú trâu ăn mưa. Người ta thường nói trôi theo dòng nước, ăn cỏ uống mưa, nhưng không ai nói như thi sĩ. Những điều phi lý đó đã biến thành những hình tượng nghệ thuật có lý và vô cùng đẹp đẽ. Được thiết kế để thể hiện sự đung đưa của khung cảnh thiên nhiên, những cánh bướm mỏng manh tung bay trong gió như thể theo những làn gió nhẹ ấy. Trâu gặm cỏ ướt mưa xuân, giống như ăn nước mưa.

<3

“Trên cánh đồng lúa xanh

Lâu lâu có cò bay ra,

Dọa một cô gái dễ thương.

Chạy chậm cày ruộng sắp trổ bông

Mưa xuân không ngớt còn làm ướt lúa ngoài đồng. Từ im lặng ấy cho ta thấy nét thanh bình của cảnh xuân nơi làng quê. Lâu lâu trên cánh đồng lại xuất hiện hình ảnh những đàn cò đứng uốn mình bay vút lên không trung. Cánh cò cứ thế tung bay. Hành động bay ra ngoài thường xuyên khiến các cô gái đang yêu bị sốc. Điều bất ngờ thật dễ thương.

Hình ảnh những thiếu nữ duyên dáng khoác lên mình chiếc yếm gợi cho ta nhớ về những con người ngày xưa. Đặc biệt bốn câu cuối có âm đầu là “c” gieo vần với “cúi, cuốc, cào cỏ”. Những cô gái yêu kiều trong trang phục cổ trang không chỉ duyên dáng mà còn chăm chỉ, trồng hoa, thướt tha.

Như vậy có thể nói ba cảnh này gộp lại thành một, tạo thành cảnh một buổi chiều xuân, vẻ đẹp còn nhân lên gấp bội nhưng lại thanh bình, tĩnh lặng, một thi nhân hơi buồn cô đơn. Có thể nói, ta cảm nhận được tâm hồn trong sáng, thuần khiết của thi nhân ẩn sau bức tranh.

  • Bình thơ chiều xuân-nhà thơ
  • 3. Phân tích bài thơ Chiều xuân của tác giả văn mẫu 3

    Nữ thi sĩ (1921-2005) tên thật là Vương Kiều An, sinh trưởng trong một gia đình Nho học truyền thống. Nữ ca sĩ quê gốc ở thị xã Bắc Giang nhưng cô lại sinh ra và lớn lên tại thành phố Ninh Giang, tỉnh Hải Dương. Tuy không học hết tiểu học nhưng bà có năng khiếu văn chương nên rất thích đọc sách và làm thơ. Trong Phong trào thơ mới xuất hiện những bút danh anh hùng ca, những bài thơ đề tài nông thôn đầy những hình ảnh gần gũi, quen thuộc làm khơi dậy trong lòng mỗi người những nỗi nhớ quê, nhớ quê. Mỗi bài thơ của bà là một bức tranh thiên nhiên tươi mát, hài hòa, gợi lên không khí, nhịp sống trầm mặc của cuộc sống đồng quê Bắc Bộ.

    Tác phẩm đã xuất bản: Bức tranh quê (Thơ, 1941); Cổ kính (Thơ, In chung, 1942); Răng đen (1944); Xuân Hương (Thơ, In chung, 1944); Theo bồ câu (thơ, 1960); Ngọc trai Đảo (thơ, 1964); Hoa trăng (thơ, 1967); Mùa xuân xanh (thơ, 1974); Quê chồng (thơ, 1979); Giọt sương (thơ, 1995).

    Chiều xuân in trong “Tuyển họa Trung Quốc” (xuất bản năm 1941) là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của nhà thơ. Bức tranh thiên nhiên mùa xuân trong lành, thơ mộng cùng khung cảnh làng quê thanh bình, yên ả khiến lòng người không khỏi bồi hồi nhớ quê.

    Buổi chiều thường là lúc các nhà thơ dễ khơi dậy cảm xúc và cảm hứng nhất. Qua quan sát, nhà thơ chọn lọc những cảnh, chi tiết tiêu biểu rồi phác ra ba bức tranh về những buổi chiều xuân yên ả, thanh bình. Hình ảnh đầu tiên miêu tả một buổi chiều mưa với bến sông vắng, một chiếc thuyền nằm gần như bất động và một cửa hàng nghệ thuật đổ nát bên cạnh một cây xoan rụng đầy hoa tím:

    Hạt mưa rơi trên bến vắng,

    Chiếc thuyền lười nằm trên sông…

    Quán tranh đứng yên lặng

    Bên chòm sao hoa tím rơi.

    Quan sát và đánh giá bằng cả trái tim, người nữ sĩ quan đã cảm nhận được cái hồn của khung cảnh quen thuộc. Trong buổi chiều se lạnh, khung cảnh làng quê bên sông càng thêm hoang vắng, vắng vẻ. Một bức tranh dường như không có màu sắc và ánh sáng. Trong cái tĩnh lặng gần như tuyệt đối của không gian, vẫn có sự chuyển động của cảnh vật, dù nó nhẹ như hư không: mưa đổ bụi trên bến hoang vắng.

    Ngày thường, con đò tấp nập chở khách trên sông, mà giờ đây nó có vẻ mệt mỏi, uể oải nằm thả mình cho dòng sông trôi. Cửa hàng tranh chân dung đứng đó lặng lẽ như một nơi ẩn dật, bởi không có khách ra vào nói cười rôm rả. Gió xuân thổi giàn hoa tím còn vương hơi lạnh cuối đông. Mọi thứ dường như đều chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm không thể nói nên lời.

    Hình ảnh thứ hai:

    Ngoài đường cây cỏ mọc um tùm

    Con sáo đen sà xuống mổ vô mục đích;

    Cánh bướm tung bay trong gió,

    Nữu Nữu cúi xuống ăn mưa.

    Trong hình ảnh con đường chiều xuân, cảm xúc của nữ ca sĩ thật dung dị và bình yên. Quang cảnh con đường đắp cao vui vẻ và sống động hơn quang cảnh cầu cảng vắng vẻ bên trên. Màu xanh của cỏ non trải dài, từ từ cúi xuống ăn nước mưa. Đây là tưởng tượng nghệ thuật sinh ra từ hiện thực, qua lăng kính lãng mạn của nhà thơ. Trên nền xanh dịu mát điểm xuyết vài chùm “sáo đen” và “đôi cánh”. Đoạn thơ có nhiều nét thơ mới mẻ, chứng tỏ năng khiếu quan sát và những rung động tinh tế của tác giả nên bắt mắt và khiến nhà thơ có những liên tưởng bất ngờ, thú vị: đàn trâu, đàn gia súc thong thả gặm cỏ. Thấy một khung cảnh vừa thực vừa ảo, vừa quen vừa lạ.

    Tuy nhiên, bức tranh quê dù đẹp, yên bình đến đâu mà vắng bóng người thì cũng trống vắng. Sự xuất hiện của con người đã biến những bức tranh thiên nhiên thành những bức tranh sinh hoạt đời thường:

    Trên cánh đồng lúa xanh

    Lâu lâu cò bay ra.

    Dọa một cô gái dễ thương,

    Hãy chậm tay cuốc cào những cánh đồng sắp trổ bông.

    Cảnh thực như mộng. Giữa cánh đồng lúa xanh mướt, hình ảnh cô gái trẻ tràn đầy sức sống mùa xuân đặc biệt bắt mắt. Hình ảnh kiều diễm ấy thể hiện chất trữ tình lãng mạn sâu thẳm trong tâm hồn nữ thi sĩ nổi tiếng của phong trào Thơ Mới này. Tiếng “con cò bay ra từ lúc nào” bất ngờ vang lên khiến cô gái giật mình và là một điểm nhấn nghệ thuật. Hình ảnh cô thôn nữ cúi mình làm lụng vất vả trong một chiều xuân êm ả thật cảm động.Vẻ đẹp của cô thôn nữ và vẻ đẹp của thiên nhiên bổ sung cho nhau khiến khung cảnh yên bình, những điều quen thuộc bỗng trở nên đẹp lạ lùng. Sử dụng thủ pháp tĩnh và động đã làm nổi bật vẻ đẹp tĩnh lặng của buổi chiều xuân thôn quê.

    Ba bức tranh cùng một lúc diễn tả ba cảnh khác nhau. Nữ anh hùng thơ tìm thấy cảm hứng trong sự thân thuộc bình dị của môi trường xung quanh, bộc lộ sức mạnh của mình trong những miêu tả sắc thái nắm bắt được linh hồn của cảnh thiên nhiên. Mặt khác, nhà thơ còn góp phần làm thơ mới bằng cách sử dụng những từ mới độc đáo chưa từng xuất hiện trong thơ. Đó là những câu từ, câu văn của con thuyền lười biếng trong mưa bụi; tan tác mổ thóc không mục đích; trâu bò thong thả cúi mình ăn mưa… Những nét độc đáo, mới lạ ấy được thể hiện qua sự thanh thoát, mềm mại của những câu thơ. , làm nổi bật phong cách lãng mạn của tác giả . Bức tranh tổng thể về một buổi chiều xuân êm ả, thanh bình không chỉ phù hợp với tâm hồn của nữ sĩ mà còn gợi lên trong lòng mỗi người những cảm xúc quê hương da diết.

    -/-

    Trên đây là nội dung gợi ý và một số bài văn mẫu dành cho bạn đọc được tài liệu biên soạn có nội dung Phân tích bài thơ Chiều Xuân của nhà thơ. Mong rằng qua những chia sẻ của chúng tôi có thể giúp các bạn có thêm ý tưởng và phát triển tốt hơn bài viết của mình trong quá trình học văn mẫu 11.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *