5 bài Phân tích bài thơ Câu cá mùa thu của Nguyễn Khuyến hay nhất

5 bài Phân tích bài thơ Câu cá mùa thu của Nguyễn Khuyến hay nhất

Câu cá mùa thu phân tích

5 bài văn phân tích bài thơ câu cá mùa thu của nguyễn khuyến hay nhất

Chủ đề: Phân tích bài thơ câu cá mùa thu của Nguyễn Côn Ngôn (Đón khói)

Bạn Đang Xem: 5 bài Phân tích bài thơ Câu cá mùa thu của Nguyễn Khuyến hay nhất

Xem thêm: Phân tích bài thơ câu cá mùa thu hay nhất của Nguyễn Huệ

Bài giảng: Câu cá mùa thu – thủy nhan (thầy vietjack)

Ví dụ 1

Dưới nền thơ ca dân tộc, có rất nhiều bài thơ tả mùa thu rất hay. Nguyễn Khuyến làm thơ một mình, trong đó có ba bài: thu vịnh, thu mới và thu cuối. Mỗi câu thơ đều đẹp và xúc động, thể hiện nỗi nhớ da diết. Đặc biệt, bài “thu cuối” được nhà thơ Xuân Diệu khẳng định là “đặc trưng của mùa thu làng cảnh Việt Nam”. “Thu điếu” là bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc: vẻ đẹp mùa thu quê em, tình yêu thiên nhiên, tình yêu mùa thu đẹp đẽ kèm theo tình yêu quê hương tha thiết.

“Điếu thuốc thứ năm” là một bài thơ bảy chữ của Đường Lỗ, với ngôn ngữ, hình ảnh và cách diễn đạt tinh tế. Cảnh đẹp mùa thu của làng quê Việt Nam dường như khoác lên mình những hình thù và màu sắc kỳ ảo dưới ngòi bút của Nguyễn Khuyến.

Hai câu đầu nói về cảnh đoàn thuyền đánh cá trong ao thu. Nước trong hồ “trong” và “lạnh”. Sương thu như phủ kín mặt đất. Nước ao mùa thu trong xanh hơn, không khí mát mẻ của mùa thu đã trở nên “lạnh” trở lại. Một chiếc thuyền đánh cá rất nhỏ – “Nhỏ” xuất hiện trên mặt nước. Ao, thuyền chài là hình ảnh trung tâm của bài thơ này, đồng thời cũng là những hình ảnh quê hương bình dị, thân thuộc, đáng yêu. Theo Xuandie, ở vùng đồng bằng trũng Pinlu, Hà Nam có rất nhiều ao nên ao nhỏ nên thuyền đánh cá cũng đi theo tiếng “meo meo nhỏ”:

“Ao thu se lạnh,

Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ.

Các từ: “lạnh”, “trong”, “mỏng” hàm ý đường nét, hình khối, màu sắc cảnh vật, màu nước mùa thu; tiếng thơ vang vọng tiếng thu, hồn thu về.

Hai câu tiếp theo là chân thật và tuyệt vời, Mingqiu Jinghun:

“Làn sóng xanh,

Những chiếc lá vàng khẽ rung rinh trong gió”.

Màu “xanh” của sóng tôn lên màu “vàng” của lá tạo nên một khung cảnh thôn quê mộc mạc mà lộng lẫy. Nghệ thuật thật là tài tình, “lá vàng” và “sóng xanh”, tốc độ “nuốt chửng” của những chiếc lá bay tương ứng với độ “li ti” của những gợn sóng. Thi sĩ Tản Đà ca ngợi chữ Ngô trong thơ Nguyễn Côn Yên. Anh cho biết, trong sự nghiệp thơ ca của mình, chỉ có hai bài “Vĩnh biệt mùa thu” và “Nhìn lá rụng ngoài sân” là có một câu thoại ưng ý.

Hai câu mở rộng không gian miêu tả. Bức tranh mùa thu có thêm lớp trời “trong xanh”, lớp mây “lơ lửng” trong gió. Trong tập thơ mùa thu, Nguyễn Khuyến xác định màu trời thu là “xanh”:

– “Mấy tầng trời trong xanh mùa thu

(khu vực thu gom)

-“Ai nhuộm trời xanh”.

(thu ẩm)

-“Mây giữa trời xanh”.

(Nhặt một điếu thuốc)

“sắc xanh lam” là màu xanh đậm. Bầu trời mùa thu không có mây (mây xám), nhưng có màu xanh đậm. Màu xanh gợi chiều sâu của không gian, sự tĩnh lặng, biểu hiện tuyệt vời của nhà thơ, ông lão đánh cá. Rồi anh lơ đãng nhìn quanh. Dân làng dường như đã ra đồng hết. Ngôi làng yên tĩnh và hoang vắng. Đường nào cũng quanh co, vắng bóng người đi đường:

“Con đường quanh co dẫn đến sự yên tĩnh”.

Cảnh tĩnh lặng, thoáng chút buồn, hiu quạnh, hiu quạnh. Người đánh cá như một giấc mơ trong mùa thu. Từ “Ao Hanqiu” trên mặt nước đến “Thuyền đánh cá nhỏ”, từ “Cuộc sống xanh” đến “Lá vàng”, từ “Mây nổi” đến “Ngõ Quzhu”, bạn có thể có một cái nhìn toàn cảnh” Xuất hiện trong đường nét, màu sắc, âm thanh…, đôi khi hơi Đượm chút u sầu, đầy nam tính nhưng lại rất gần gũi, thân thiết với mỗi người Việt Nam. Mùa thu trên quê hương thật đáng yêu!

Ý nghĩa bài thơ “Hái khói” ở hai câu cuối:

“Thật nóng lòng muốn ôm gối,

Cá bơi dưới chân vịt”.

“Kê gối gác sào” là tư thế của người câu cá, đồng thời cũng là tư thế ung dung của một thi nhân thoát ra khỏi vòng danh lợi. Âm thanh “cá bơi đi đâu” và đặc biệt là từ “đâu” gợi sự mơ hồ, xa cách và chợt bừng tỉnh. Người đánh cá ở đây là một nhà thơ, một vị quan cao cấp của triều Nguyễn, yêu nước thương dân nhưng bất lực trước thời thế, không muốn làm tay sai cho thực dân Pháp, xuất thân từ quan. Đằng sau những lời nói đó, xuất hiện một Nho sĩ trong sáng và ngây thơ, trốn thoát và sống ẩn dật. Cầm chiếc cần câu trên tay, lòng nhà thơ đắm chìm trong giấc mộng thu, chợt nhận ra “con cá luồn dưới chân vịt” tự lúc nào. Vì vậy cảnh bể thu, trời thu cũng vắng lặng như chính lòng thi nhân – hoang vắng, hiu quạnh, trống vắng.

<3 Sông núi luôn quấn lấy tình cảm con người. Thiên nhiên như người bạn tâm giao của Nguyễn Khuyến. Anh giấu cảm xúc vào thiên nhiên, thả hồn mình vào đó, tìm niềm an ủi trong màu “vàng” của lá thu, trong màu “xanh” của mùa thu, trong “sóng xanh” của trời thu. "Mặt ao thu "lạnh"…

Thật vậy, “Thu điếu” là một bài thơ tả cảnh ngụ tình rất đặc sắc của Nguyễn Khuyến. Tả cảnh mùa thu của quê hương, màu sắc đậm nhạt, cách tả xa gần, tinh tế gợi cảm. Tiếng lá rơi “xèo xèo” trong gió thu, tiếng cá đớp mồi – đó là âm thanh mùa thu quen thuộc, dân dã của thôn quê, gợi lại bao hoài niệm trong lòng. quê hương tươi đẹp.

Xem Thêm: Văn mẫu lớp 10: Phân tích nhân vật Khách trong Phú sông Bạch Đằng 2 Dàn ý & 11 bài phân tích nhân vật Khách

Nghệ thuật gieo vần của Nguyễn Khuyến rất độc đáo. Vần “eo” đi vào bài thơ một cách tự nhiên, thoải mái để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc, giọng thơ như cuốn hút ta: Thanh-Tiểu-Miêu-Kông-Kông-Thấp. thi si xuan dieu từng viết: “Điều thú vị của bài “Điếu Thuốc Thứ Năm” là màu lam, xanh ao hồ, xanh biển, xanh sóng, xanh tre, xanh da trời, xanh vịt trời, và một loại màu vàng xuyên thấu mùa thu Màu của những chiếc lá rơi…

Thơ là chương trình của tâm hồn. nguyễn khuyến yêu thiên nhiên mùa thu, yêu cảnh sắc thôn dã, nồng nàn tình quê. Ông là một nhà thơ của làng Shanshui của Việt Nam. Đọc xong “Thu Điếu Thuốc”, “Thu Bay”, “Thu Thủy Triều” ta thêm yêu mùa thu quê mình, mùa thu quê, quê hơn. Tả mùa thu với Nguyễn Khuyến, yêu mùa thu cũng là yêu quê hương. Nguyễn Khuyến là một nhà thơ kiệt xuất chiếm một vị trí đáng trân trọng trong nền thơ ca cổ điển Việt Nam.

Bài văn mẫu 2

Nguyễn Khuyến là người có phẩm chất đạo đức cao, yêu nước thương dân, kiên quyết không hợp tác với kẻ thù. Ông được mệnh danh là “nhà thơ của dân, của dân làng Việt Nam”. Ông đã để lại cho hậu thế nhiều bài thơ hay, đặc biệt là bộ ba bài thơ mùa thu về làng quê và phong cảnh Việt Nam tiêu biểu. Trong đó nổi bật nhất là bài Câu cá mùa thu.

Nếu phong cảnh trong bài hát Bay Collection được nhìn từ xa, thì cảnh thiên nhiên mùa thu trong bài hát Câu cá mùa thu chào đón bạn từ một chiều không gian khác. từ gần đến xa, từ xa đến gần. Các cảnh mở ra ở nhiều chiều vô cùng sống động.

Cảnh được chụp mở ra với một hình ảnh không gian rất rõ ràng:

Nước hồ thu se lạnh trong veo

Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ

Hơi thở của mùa thu được khơi dậy từ sự dịu dàng, và khung cảnh thuần khiết nhất là làn nước trong vắt không một chút vẩn đục. Mùa hè đã qua, những cơn mưa nặng hạt và nước đục ngầu không còn nữa, thay vào đó là sự tĩnh lặng và trong vắt của nước và cảnh vật. Trong không gian nhỏ bé ấy là hình ảnh chiếc thuyền đánh cá nhưng không lọt thỏm giữa không gian thiên nhiên mà rất hài hòa, cân đối. Tác giả miêu tả khung cảnh tưởng như đối lập với ao thu – những đoàn thuyền đánh cá, nhưng thực ra chúng lại gắn bó với nhau đến lạ lùng. Vì đối tượng mà tác giả chọn là Qiuchi chứ không phải Qiuhu – nó mang đến cho người ta cảm giác rộng lớn vô biên. Ao thu ấy, khi có chiếc thuyền câu bên cạnh, trở nên hài hòa, cân xứng và đậm nét với khung cảnh nông thôn Bắc Bộ. Hai câu đầu gieo vần eo, nhưng thay vì gợi cảm giác chật hẹp, nhỏ bé, gò bó thì lại gợi lên sự nhỏ bé, thanh tao của cảnh vật.

Hình ảnh vẫn là bức tranh Nguyên phác họa trong bài thơ dưới đây:

Xem Thêm : Thạch Lam và truyện ngắn Hai đứa trẻ. | Văn mẫu 11 – Loigiaihay.com

Bibo gợn sóng

Những chiếc lá vàng rung rinh trong gió

Đường nét trong tranh cũng rất mảnh, gợn sóng nhẹ, lá cây khẽ đung đưa, dường như mỗi một động tác đều vô cùng nhẹ nhàng tao nhã. Nguyễn Khuyến sử dụng thủ pháp tả, hữu để làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian và cảnh vật. Đó phải là một không gian vô cùng yên tĩnh, để nhà thơ có thể cảm nhận được âm thanh mềm mại, rất yên tĩnh trong khung cảnh, cho dù đó là tiếng sóng lăn tăn hay chiếc lá khẽ đung đưa, Ruan Kunyan có một cảm giác tinh tế và nhạy cảm. tự nhiên. Nếu như ở các bài thơ khác, nó là gam màu chủ đạo, gợi tả những nét nổi bật của mùa thu, thì trong câu thơ của Nguyễn Khuyến, màu vàng cũng giống như bao nhiêu gam màu khác trong bức tranh: màu xanh của trời, của nước trong… nó chỉ góp phần tô điểm thêm cho bức tranh. bức tranh Tạo ra những đường nét hài hòa sẽ không bao giờ gợi cảm giác u buồn trong quan niệm nghệ thuật, hay cảm giác trầm mặc trong phong cảnh. Không chỉ vậy, tâm hồn mộc mạc, cảnh sắc mùa thu Beixiang, con đường gợi lên từ ngõ tre quanh co:

Trời xanh mây trắng

Con đường tre quanh co

Không gian mở ra trên cao, tác giả phóng tầm mắt lên trời, cảm nhận cái “xanh” của trời, rồi tự nhiên lại thu tầm mắt về với ngõ tre quanh co. Không gian vào thu thật yên tĩnh. Mọi chuyển động đều quá khẽ để gợi ra âm thanh, chỉ có tiếng cá đớp mồi: “cá dưới chân vịt”. Nhưng thêm từ “nhẹ nhàng” vào hành động ấy chỉ càng nhấn mạnh và làm nổi bật thêm sự vắng lặng, tĩnh lặng của cảnh vật. Nghệ thuật xê dịch của Nguyễn Khuyến thể hiện sự thanh bình tuyệt đối của làng quê Việt Nam giữa khung cảnh mùa thu thanh bình và dịu nhẹ.

Tiêu đề bài thơ Câu cá mùa thu nói về câu cá nhưng không nói về nó. Với câu chuyện câu cá mới cảm nhận được hết cả trời thu, cảnh thu trong lòng. Nguyễn Khuyến phải có một tâm hồn trong sáng mới cảm nhận hết được vẻ đẹp của mùa thu: cái trong veo, mặt nước gợn nhẹ, lá rơi nhẹ nhàng. Đặc biệt là âm thanh duy nhất trong bài thơ, đó là tiếng cá đớp mồi dưới chân bèo đã khơi gợi sâu sắc khoảng lặng sâu thẳm trong lòng nhà thơ. Sự tĩnh lặng của cảnh vật gợi lên nỗi cô đơn, u uất sâu thẳm trong lòng người đọc. Trong bài có nhiều gam màu dịu mát: trong trẻo, xanh ngọc bích,… Dường như cái se lạnh của mùa thu đã thấm đẫm tâm hồn thi nhân, hay tâm hồn cô đơn của tác giả đã lan tỏa vào cảnh vật. Lấy bối cảnh đổi thay của đất nước lúc bấy giờ, có thể thấy bài thơ này thể hiện nỗi xót xa của Nguyễn Côn Nham trước tình cảnh đất nước đầy đau thương hiện nay.

Bài thơ này cho thấy kỹ năng ngôn ngữ tuyệt vời của Ruan Kunyan. Tiếng Việt ngắn gọn, trong sáng mà diễn tả được những gì tinh tế, đẹp đẽ nhất của cảnh vật, diễn tả được tâm trạng, nỗi lòng của thi nhân. Vần vần “eo” – Số Phận Chết một cách tinh tế giúp diễn tả không gian tù túng và tâm trạng u uất của tác giả. Nghệ thuật sử dụng động tác tả, hữu gợi tả sự tĩnh lặng tuyệt đối của thiên nhiên.

Câu cá mùa thu Bài thơ này có ngôn ngữ tuyệt vời, không chỉ cho người đọc thấy tài năng diễn đạt của Ruan Kunyan. Nhưng trong sâu thẳm, ta cũng cảm nhận được một tâm hồn gắn bó sâu nặng với thiên nhiên, với quê hương, một tấm lòng yêu nước bình lặng nhưng không kém phần sâu sắc.

Bài 3

Viết về mùa thu, nếu có những “tuyển tập” như “Dư phú” tiêu biểu và đặc sắc trong văn học Trung Quốc, nền văn học nước nhà thì không thể không nhắc đến tập thơ mùa thu của cố nhân Tấn Nguyên Điềm. do_nguyen khuyen. Vào mùa thu, ba tập thơ mùa thu “Caiwan”, “Caiyan” và “Caishi” hiện ra trong đôi mắt say đắm của nhà thơ. Đặc biệt, bài thơ “Khói thu” (Câu cá mùa thu) có đặc điểm “mùa thu tiêu biểu nhất trong một làng cảnh Việt Nam” Đằng sau cảnh thu, tình thu là những trạng thái tâm tư và tình yêu thầm kín của tác giả.

Nguyễn Khuyến, một học trò xuất sắc ba lần đỗ cử nhân, làm quan dưới triều vua Đế và chứng kiến ​​chế độ phong kiến ​​thối nát “từng bước đi đến chỗ diệt vong”. Ông từ chối hợp tác với kẻ thù, muốn giữ mình trong sạch, nhưng đã ở ẩn sau hơn một thập kỷ làm quan. Tập thơ được viết bởi Ruan Kunyan sau khi trở về quê hương và sống ẩn dật.

“Thuốc điếu thứ năm” và hai tập thơ được viết theo thể thơ thất ngôn, thất ngôn, Đường luật, quốc ngữ nông nghiệp. Bài thơ tám câu miêu tả sinh động toàn cảnh mùa thu.

Mở đầu bài thơ là thời gian và không gian của mùa thu ở làng quê Bắc Bộ:

“Ao thu lạnh nước trong”

Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ”

Không gian ở đây là ao thu. Cái ao này là đặc trưng của vùng quê chiêm trũng của tác giả. Thời điểm không phải là chớm thu xen lẫn chút nắng nóng, có lẽ đã là thu phân, trong cái “lạnh” có chút se se lạnh. Tính từ “trong veo” mô tả sự trong vắt của nước, như thể nó trong suốt bên dưới, và nó ám chỉ sự tinh khiết và tĩnh lặng của mặt ao. Tính từ “lạnh lùng” như nhấn mạnh thêm sự im lặng. Không những thế, “chiếc thuyền đánh cá” còn có từ số ít là “một” và tính từ “nhỏ” có nghĩa là vô cùng. Chiếc thuyền câu teo tóp một điểm trên nền ao thu. Tác giả sử dụng nghệ thuật đánh dấu điểm nhãn. Trên nền mặt hồ phẳng lặng hiện ra một chiếc thuyền đánh cá nhỏ. Hai câu đầu mở ra một không gian mùa thu, cảnh vật rất đỗi bình dị, giản dị mang nét đặc trưng của mùa thu, mùa thu của làng quê Bắc Bộ.

Nếu nói cái nổi bật ở hai câu này là tính tĩnh thì hai câu thực này có tính động, mà đứng yên mới là động. Dùng sự chuyển động của sông núi để miêu tả vẻ thanh bình của mùa thu ở thôn quê.

“Làn sóng xanh

Những chiếc lá vàng khẽ rung rinh trong gió

Hai hình ảnh “làn sóng xanh” và “lá vàng” tưởng chừng không liên quan gì đến nhau nhưng lại có mối quan hệ logic chặt chẽ. Vì gió làm sóng lăn tăn nên lá rụng. Khung cảnh lay động không phải là những chiếc lá mùa thu bay trong thơ Đỗ Phủ, mà là sự dịu dàng, sóng hơi lăn tăn và những chiếc lá chỉ nhẹ nhàng đung đưa. Các tính từ, trạng ngữ “đỉnh”, “ti”, “vàng”, “nhẹ” được sử dụng khéo léo, kết hợp với nhau tạo nên màu sắc, hình ảnh làm cho cảnh thu trở nên sinh động, có hồn. Chữ “wo” đã khiến Tản Đà vô cùng cảm phục, khâm phục. Anh giải thích về đời thơ của mình, và anh có được bài thơ “Nhìn lá rụng ngoài sân” vừa ý. Nguyễn Khuyến phải là người có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm thì mới cảm nhận được sự vận động. Nghệ thuật di chuyển trái và phải đã được sử dụng thành công và đạt hiệu quả cao.

Xem Thêm: TỔNG HỢP LÝ THUYẾT VÀ GỢI Ý GIẢI BÀI TẬP XENLULOZƠ HÓA

Không gian cảnh vật không còn giới hạn trong không gian mặt nước, không gian ao thu mà mở rộng ra hai chiều với tầm nhìn cao hơn, xa hơn. Đó là một bức tranh toàn cảnh của cả bầu trời, với nhiều đường nét và màu sắc thanh tao:

“Mây lơ lửng trên trời xanh

Con đường quanh co dẫn đến sự ẩn dật”

Trời xanh luôn là biểu tượng đẹp đẽ của mùa thu, nhà thơ Nguyễn Du từng viết: “Trên trời soi bóng dưới nước/ Thành này xây khói xanh bóng vàng” Bầu trời trong xanh của thành phố. Không gian mây của “Xì gà thứ năm” và “Vịnh thứ năm”, “bầu trời cao xanh” hay “mùa thu ẩm ướt” và “bầu trời nhuộm xanh” là nhất quán. Mây trong “Điếu thuốc thứ năm” không bồng bềnh mà “bồng bềnh”, như đông cứng lại giữa không gian rộng lớn vô biên, hàm ý một cảnh mùa thu đẹp và yên tĩnh. Chiều sâu không gian được quy định bởi độ “gió” của ngõ tre. Hình ảnh cây trúc xuất hiện nhiều hơn trong các bài thơ của ông, nhìn chung mang nét trầm buồn, như Nguyễn Côn Ngôn đã viết: “Làng trúc ở đâu / Gió không thổi được”. Màu xanh của bầu trời và màu xanh của tre bao trùm màu của không gian. Với tính từ “trống vắng” khung cảnh trở nên hoang vắng, hiu quạnh, hoang vắng tức là vắng vẻ, trống trải, không một bóng người, điều đó cũng cho thấy sự trống vắng, trong lành của không gian nơi đây.

Sự ảnh hưởng của ngoại cảnh khiến con người cảm thấy cô đơn và đau lòng. Nguyễn Khuyến đã từng than thở về nỗi cô đơn của cuộc đời: “Thời hoạn nạn như cánh hạc một mình trở về/Tuổi già như bóng tràng hạt” (cảm hứng).

Sáu câu đầu của bài thơ miêu tả cảnh vật, mây trời, non nước mùa thu. Phải đến hai câu cuối ta mới thấy sự xuất hiện của con người. Phần thú vị nhất của bài hát “Nhặt Điếu Thuốc” nằm ở hai câu cuối: “Tôi không thể đặt gối xuống trong một thời gian dài

Cá chui dưới chân vịt”

Hình ảnh cậu bé Yan Dao ba tuổi khuỵu gối buông cần câu hiện lên vẽ nên những đường nét bất động trên khung cảnh mùa thu tĩnh lặng. Nhà thơ ngồi câu cá mà tâm trí rơi đâu đâu, không chú ý câu cá mà giật mình bởi tiếng chân vịt “cộp cộp” của cá. Một lần nữa nghệ thuật tĩnh bên trái và bên phải được sử dụng thành công. Tiếng tát cá cũng làm thi nhân như tỉnh giấc mộng, đồng thời gợi ra sự tĩnh lặng đến vô tận. Cách hỏi độc đáo “cá đâu” tạo nên sự mơ hồ về không gian và sự bất ngờ trong lòng ngư dân. Hình ảnh đó làm ta liên tưởng đến ông lão khiêm tốn ngồi uống rượu dưới gốc cây:

“Rượu tới gốc cây ta muốn uống/ Thấy vinh hoa như mộng”

Thực ra, câu cá chỉ là cái cớ để Nguyễn Côn Ngôn miêu tả cảnh sắc mùa thu, nhà thơ dùng nó để bày tỏ nỗi lòng, tâm trạng của mình. Hình ảnh người đánh cá gợi cho chúng ta những thi nhân, văn nhân trước hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ. Theo kinh nghiệm của người dân vùng nước trong thì không có cá, nhưng tiếng cá đớp chân vịt đã thôi thúc những ngư dân không nản chí, tiếp tục ra khơi. Tương tự, lúc bấy giờ, tình hình chính trị nước ta rối ren, thực dân Pháp xâm lược, triều đình nhà Nguyễn chống cự yếu ớt nhưng lại nhanh chóng thỏa hiệp, để hồn nước rơi vào tay giặc. Nhà thơ muốn giữ vững phong độ nên đã chọn cách sống ẩn dật, noi gương các bậc tiền bối Nguyễn Trãi, Nguyễn Sinh Khiêm hay Đào Thế Minh ở Trung Quốc, quyết giữ mình trong sạch suốt đời. Tuy nhiên, tiếng cá đớp mồi dường như đã thức tỉnh nhà Nho, các sĩ phu yêu nước dường như đã thức tỉnh ông, thôi thúc ông đứng lên đấu tranh giành độc lập dân tộc. Nhưng giọng nói mơ hồ, và như thể sự nghi ngờ trong tâm trí của nhà thơ, liệu anh ta có thể đóng góp cho thế giới hay không hợp tác với kẻ thù.

Như vậy, Nguyễn Khuyến không chỉ thể hiện nỗi nhớ thiên nhiên, quê hương mà còn phảng phất nét buồn trong sáng, cô đơn của người ẩn sĩ.

Nguyễn Khuyến là một trong những đại biểu lớn nhất và cuối cùng của văn học trung đại Việt Nam cuối thế kỉ XX. Thơ ông kết hợp nhuần nhuyễn những gì tinh tuý nhất của văn học bác học với văn học dân gian. “Thu thu” là một bài thơ hay và độc đáo, thành công ở phong cách nghệ thuật động, trái tĩnh, phá nhãn, dùng từ gợi cảm, gợi liên tưởng, đặc biệt là cách gieo vần “eo” thật nhuần nhuyễn. Bài thơ được sáng tác theo đúng thể và niêm luật, vừa là điển phạm của thơ trung đại, vừa là phi điển của sáng tạo mới, không còn sử dụng những hình ảnh ước lệ, tượng trưng mà thay vào đó là sự dung dị, mộc mạc của cuộc sống thôn quê.

“Khói mùa thu” cùng với hai bài thơ trong tuyển tập thơ mùa thu của Nguyễn Quán Âm làm cho chủ đề mùa thu của các tác phẩm văn học dân tộc trở nên phong phú, đặc sắc, đậm chất tĩnh lặng. vùng nông thôn.

Bài 4

Cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, với sự tàn lụi của chế độ xã hội phong kiến ​​lạc hậu, tưởng chừng văn học trung đại Việt Nam sẽ rơi vào ngõ cụt bế tắc, lối suy tư lạc hậu. Nhưng thật kỳ lạ là trong thời kỳ suy thoái tưởng như đã đến đỉnh điểm lại xuất hiện một tài năng thơ ca như Nguyễn Khôn. Ông như một dấu chấm than, khẳng định chủ nghĩa cổ điển đang chuyển động của văn học trung đại ở giai đoạn cuối của thời kỳ văn học dài mấy chục năm này. Ông đã để lại cho quê hương, đất nước một di sản văn học phong phú. Nhưng nhắc đến nhà thơ Nguyễn Khuyến, người đọc gọi ông là nhà thơ thôn quê Việt Nam bởi ông đã viết nhiều bài thơ đẹp về thôn quê. Đặc biệt là các tuyển tập của ông, trong đó có một tập thơ:

Nước trong veo giữa bể lạnh mùa thu

Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ

Bibo gợn sóng

Lá vàng rơi theo gió

Trời xanh mây trắng

Con đường tre quanh co

Xem Thêm : Chuyển Động Tịnh Tiến Và Chuyển Động Quay Quanh Trục Của Vật Rắn

<3

Cá quẫy dưới chân vịt.

Một chuỗi ba bài thơ: ji, ji, ji. Bài nào cũng hay, dễ nghe, để lộ nỗi nhớ da diết. Chỉ có bài Qiucui, được nhà thơ Huyền Di khẳng định là mùa thu tiêu biểu nhất trong các làng cảnh Việt Nam, là bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc: cảnh thu quê hương, tình thiên nhiên, tình mùa thu. Vẻ đẹp và tình yêu đồng hành cùng quê hương.

Bài thơ được viết theo thể Đường luật, ngôn ngữ tinh tế, hình ảnh sinh động. Cảnh sắc mùa thu ở làng quê Việt Nam như hiện ra những hình thù, màu sắc tuyệt vời dưới ngòi bút của Nguyễn Khuyến.

Hai câu đầu:

Nước trong veo giữa bể lạnh mùa thu

Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ

Nhà thơ ít thích câu cá mà bị mê hoặc bởi không khí của cảnh vật mùa thu, ở câu đầu tiên nhà thơ gọi ao nhà mình là ao thu, đặc trưng bởi làn nước trong veo, se se lạnh. Đó là một cái ao mùa thu, không phải là một môi trường thích hợp để câu cá, chưa kể cảm hứng của nhà thơ đã hoàn toàn đắm chìm trong sắc thu, một khung cảnh yên tĩnh và làn nước trong vắt. Và cần phải hết sức thận trọng để đạt được những biểu cảm tinh tế và nhẹ nhàng chỉ giúp tăng cường độ rõ nét và tĩnh lặng của một cảnh đầy màu sắc:

Bibo gợn sóng

Xem Thêm: Các khoản nhà trường không được thu của học sinh năm 2022-2023? Các khoản thu trong trường học năm 2022?

Lá vàng rung rinh trong gió.

Màu xanh của sóng hòa với màu vàng của lá tạo nên một khung cảnh đồng quê mộc mạc mà lộng lẫy. Công phu của người thật rất điêu luyện, lá cây có màu vàng và sóng xanh, tốc độ của lá cây tương ứng với độ cao của gợn sóng. Thi sĩ Tản Đà ca ngợi chữ “va” trong thơ Nguyễn Côn Yên. Ông cho rằng, đời thơ của ông có lẽ chỉ có một câu hoàn hảo trong bài ca ngợi:

Sân đầy lá rơi

Chuyển đến bài viết:

Trời xanh mây trắng

Con đường tre uốn lượn.

Không gian mở rộng, bức tranh mùa thu có tầng lớp trời xanh mây trắng bồng bềnh trong gió. Trong tập thơ về mùa thu, Nguyễn Khuyến cho rằng bầu trời mùa thu trong xanh. Mùa thu ở vịnh trời trong xanh, cao và ẩm ướt, nhuộm cả bầu trời xanh, mùa thu có những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời xanh.

Xanh lam là sắc thái đậm của màu xanh lục. Bầu trời mùa thu không có mây (xám), nhưng xanh và sâu. Màu xanh gợi chiều sâu của không gian, sự tĩnh lặng, biểu hiện tuyệt vời của nhà thơ, ông lão đánh cá. Rồi anh lơ đãng nhìn quanh. Ngôi làng vắng lặng và yên ả, những con đường quanh co uốn lượn mê hồn không một bóng người qua lại.

Con đường tre quanh co

Cảnh tĩnh lặng, thoáng chút buồn, hiu quạnh, hiu quạnh. Người đánh cá như một giấc mơ trong mùa thu. Tất cả các cảnh vật, từ mặt nước trong ao thu se lạnh đến chiếc thuyền câu nhỏ, từ làn sóng xanh đến lá vàng, từ đám mây bồng bềnh đến ngõ tre… đều hiện lên đường nét, màu sắc và âm thanh. Một chút ủ rũ, nam tính, rất gần gũi, gần gũi với mọi người Việt Nam.

Bao nhiêu thời gian đã trôi qua trong không gian buổi sáng tĩnh mịch ấy, dáng ngồi của Bác cũng bất động theo thời gian:

Không được ôm gối trong thời gian dài

Xem Thêm : Chuyển Động Tịnh Tiến Và Chuyển Động Quay Quanh Trục Của Vật Rắn

<3

Ôm gối, ôm sào là tư thế chờ đợi mỏi mệt của các cần thủ. Trước đây, một số người dựa vào công việc bán thời gian là đánh bắt cá và chờ đợi đúng người giúp đỡ. Thơ ca và văn học truyền thống dùng câu cá để bác bỏ các quan điểm chính thức, và cho rằng câu cá là câu người, người, tiếng. Tập thơ này cũng thể hiện niềm khao khát của một nhà thơ bậc cao đối với những câu thơ trống rỗng trong sáng của tâm hồn.

Tiếng cá kêu tanh tách gợi lên một sự mơ hồ xa xôi, một sự thức tỉnh.

“Bài thơ câu cá mùa thu” là một bài thơ miêu tả truyện ngụ ngôn đặc biệt của Ruan Qian. Cảnh sắc mùa thu của quê hương được tả từ xa đến gần, màu sắc đậm trang nhã, cách miêu tả tinh tế gợi cảm. Tiếng gió thu thổi lá rụng, tiếng cá đập – âm thanh mùa thu quen thuộc của thôn quê, gợi lại bao kỉ niệm đẹp về quê hương trong lòng ta.

Thơ là sự cách điệu của tâm hồn, Nguyễn Khuyến yêu thiên nhiên mùa thu, cảnh đồng nội đầy tình cảm thôn quê. Ông là một nhà thơ của làng Shanshui của Việt Nam. Đọc điếu thu ẩm, thu vịnh ta thêm yêu quê hương, miền quê, đất nước hơn. Tả mùa thu với Nguyễn Khuyến, yêu mùa thu cũng là yêu quê hương. Nguyễn Khuyến là một nhà thơ kiệt xuất chiếm một vị trí đáng trân trọng trong nền thơ ca cổ điển Việt Nam.

Bài 5

“Hái khói” thể hiện không khí mùa thu độc đáo của vùng quê đồng bằng Bắc Bộ, được Ruan Kunzhen nắm bắt chân thực và thể hiện một cách tài tình, nên thơ.

Không gian trong lành, tĩnh lặng. Mặt ao “lạnh” mùa thu, bao phủ trong không khí mùa thu. Nước “trong veo” có thể nhìn thấy đáy. Thuyền chài, thuyền nan “nhỏ bé”. Ở quê Tam Nguyên, thung lũng Yên Đổ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam, hầu như nhà nào cũng có một cái ao nhỏ trong vườn, ao thì nhỏ, thuyền đánh cá cũng “nhỏ”.

Gió thu mát rượi, mặt hồ thu trong xanh gợn sóng chỉ “lợn gợn”. Có cả mùa thu, lá vàng “khẽ đung đưa”. Khung cảnh từ sóng xanh cho đến lá vàng đều “khẽ đung đưa” vừa nên thơ vừa yên bình. Tác giả ít tả mà nhiều gợi, chỉ dùng các dấu câu, dùng các động tác tả, lặng để làm nổi bật mùa thu của đồng bằng châu thổ sông Hồng.

Không gian nghệ thuật được mở rộng về chiều cao, chiều dài, chiều dài và chiều rộng. Bầu trời mùa thu “trong xanh”, những đám mây mờ ảo đang “lơ lửng”, như một nhà thơ lang thang. Ai cũng cho rằng bầu trời mùa thu thật thanh tao, bao la và mỏng manh như một dải ruy băng xinh xắn.

Nhìn quanh làng, tôi thấy “Ngõ Fengzhu”. Không ai vượt qua, “Airbus”. Nhà thơ thể hiện tâm hồn cô đơn một cách tinh tế bằng cách sử dụng cảnh vật làm ẩn dụ cho tình yêu.

Các cảnh trong “Thuốc lá thứ năm” được tô điểm bằng các đường nét khéo léo: nhỏ, nhỏ, hơi lăn tăn, đung đưa nhẹ nhàng, lượn vòng, quanh co; các mảng màu: nước trong, sóng xanh, lá vàng, trời xanh ngắt. Đó chính là khung cảnh mùa thu quê hương nhà thơ, khung cảnh mùa thu của làng quê Bắc Bộ. Khung cảnh êm đềm, thơ mộng, mờ ảo, xa xăm. Cảnh mùa thu nào cũng đẹp, thân quen và đáng yêu. Nguyễn Khuyến thổi hồn mình vào từng cảnh sắc của mùa thu, mỗi cảnh sắc của mùa thu đều thể hiện tình yêu quê nồng nàn, nhân hậu, thiết tha.

Hai câu cuối thể hiện thái độ thoải mái:

“Thật nóng lòng muốn ôm gối,

Cá bơi dưới chân vịt”.

Tư thế “cầm sào” của Nguyễn Khuyến liên tưởng đến ý niệm hàng ngàn năm trước của độc giả là câu cá bên bờ sông chờ thời. Tuy nhiên, ông lão không chờ đợi thời gian, nhưng bất lực, vị quan này đã lui về quê nhà: “Ruan quan chức đã trở về từ lâu.”

“Cá quẫy dưới chân vịt” là nét bút chuyển động của sự tĩnh lặng.

Thông qua “Thuốc lá thứ năm”, chúng ta có thể cảm nhận được vẻ đẹp của trái tim Tan Yuanyan: mùa thu tươi đẹp đi kèm với tình yêu và lòng yêu nước, một phong thái cao quý, điềm tĩnh và trong sáng.

Giới thiệu kênh youtube vietjack

Ngân hàng đề thi lớp 11 tại

khoahoc.vietjack.com

  • Hơn 75.000 câu hỏi toán trắc nghiệm có đáp án
  • Hơn 50.000 câu hỏi trắc nghiệm với 11 đáp án chi tiết
  • Gần 40.000 Câu Hỏi Đáp Án Trắc Nghiệm Vật Lý 11
  • Ngân hàng câu hỏi trắc nghiệm

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục