Văn mẫu lớp 11: Phân tích Bài ca ngắn đi trên bãi cát hay nhất 2 Dàn ý & 10 bài văn mẫu lớp 11 siêu hay

Bai ca ngan di tren bai cat

Bai ca ngan di tren bai cat

Phân tích Duẩn Ca Tảo Sát của Cao Ba bao gồm 2 dàn ý và 10 bài văn mẫu được đón nhận nồng nhiệt. 10 bài mẫu đầu tiên được Shashang Dange phân tích sẽ là nguồn tài liệu hữu ích giúp các em học sinh lớp 11 tự học, tự nghiên cứu để học giỏi môn Tiếng Anh. Từ đó biết vận dụng những kiến ​​thức, kĩ năng đã học để phân tích đoạn thơ hay.

Bạn Đang Xem: Văn mẫu lớp 11: Phân tích Bài ca ngắn đi trên bãi cát hay nhất 2 Dàn ý & 10 bài văn mẫu lớp 11 siêu hay

Qua phần phân tích bài ca ngắn Đi trên cát gồm 10 bài văn mẫu, chúng ta có thể cảm nhận rõ hình ảnh cô đơn, bạc bẽo, phẫn uất và kiên quyết của người trí thức đương thời từ bỏ con đường danh lợi. Đồng thời, bài thơ này cũng phản ánh hiện thực xã hội là những bậc nho sĩ tài hoa thối nát, nguy hiểm. Trên đây là 10 bài phân tích cát tường siêu hay, mời các bạn cùng đọc.

Phân tích Đề cương của Zousha Duage

Dàn bài số 1

I. Giới thiệu:

– Những nét chính về tác giả Cao Bá: Là nhà văn trung đại có cuộc đời bất hạnh nhưng anh dũng. Ông đã mang đến nét độc đáo mới cho văn thơ theo hướng gần gũi với hiện thực.

-Giới thiệu một bài ca dao ngắn về việc đi dạo trên bãi biển: được sáng tác khi tác giả đang trên đường đi thi. Bài thơ này thể hiện khát vọng của kẻ sĩ trên con đường công danh.

Hai. Văn bản:

1. Bốn câu đầu

– Khóc cho những mảnh đời tan nát.

  • “bãi cát dài bãi cát dài”: Từ này gợi hình ảnh bãi cát trải dài ngút tầm mắt. ⇒ Bãi biển trải dài vô tận, hết hình ảnh này đến hình ảnh khác tượng trưng cho môi trường xã hội, đường đời đầy chông gai, khó khăn, trắc trở.
  • “Một bước đi, một bước xa”: gian nan, vất vả của người qua đường, đây không chỉ là cảnh thực mà còn là biểu tượng cho sự nghiệp quan trường gập ghềnh của tác giả.
  • “Mặt trời chưa lặn”: Mặt trời lặn rồi vẫn lặn, nước mắt chảy dài trên má mà xót xa.
  • “Người đi đường bật khóc”: cảnh người đi trong không gian tối tăm mênh mông, khó xác định phương hướng.
  • ⇒ Hình ảnh bãi biển dài rộng nối tiếp nhau, hình ảnh con đường như dài vô tận, nhòe nhoẹt, người đi đường lâm vào cảnh khó khăn, bất lợi.

    ⇒Nhà thơ đã nhìn thấy những chông gai đau buồn trên con đường danh lợi

    2. Tám câu tiếp theo

    – “Tôi không học lội nước, giận lắm!”: Mượn giai thoại, tác giả giận mình không có tài làm đầy tớ Ấn Độ, lội suối mới đi vững được. nhắm mắt. .

    -“Quá khứ…đường đời”: Danh lợi là miếng mồi cám dỗ con người, danh lợi làm cho con người “hết thời”.

    ⇒ Cao Bá chán ghét danh lợi, không muốn sa vào con đường đó, nhưng chưa tìm cho mình một hướng đi nào khác

    – “Ánh đèn sân khấu… đánh thức nhiều người”: Việc chạy theo danh lợi giống như sự cám dỗ của rượu ngon, khiến người ta say như điếu đổ, ít ai tránh khỏi cám dỗ. ⇒ Anh đã trải qua cám dỗ của danh lợi đối với con người.

    <3 Anh ý thức được sự vô nghĩa của học thuật đương thời nhưng anh vẫn đi trên con đường đó ⇒ Tâm trạng lo lắng, day dứt, bế tắc, bước đi trên con đường danh vọng thì mơ hồ nhưng "con đường kinh hoàng" thì không ít.

    – “Nơi Cuối Con Đường”: Tượng trưng, ​​đây là ca khúc nói về con đường của chính tác giả, về sự bế tắc và tuyệt vọng trước cuộc đời.

    3. Ba câu cuối

    “Bắc núi, bắc núi, nam núi sóng dữ”

    + Tả thực: Khung cảnh thật ngoạn mục.

    ⇒ Thiên nhiên hai miền Nam Bắc tươi đẹp, hùng vĩ nhưng cũng đầy hiểm nguy, trước mặt chỉ có núi cao và biển cả bao la.

    + tượng trưng cho ý tưởng rằng cuộc sống bế tắc và buồn bã.

    ⇒ Ý nghĩa ẩn dụ, tượng trưng: Đường đời lắm chông gai, kẻ sĩ như Cao Bá phải dốc lòng vì danh lợi.

    -“Sao em còn đứng trên bãi biển”: tiếng kêu phẫn uất, bế tắc, tuyệt vọng.

    ⇒ Với tư thế nhìn quanh ngó trời, tự tìm lòng mình đã nói lên nỗi mâu thuẫn vô cùng lớn trong lòng nhà thơ.

    4. Nghệ thuật

    – Dùng thơ cổ để tượng trưng cho hình ảnh.

    – Cách tiếp cận tương phản, sáng tạo sử dụng các câu chuyện lịch sử.

    Ba. Kết luận:

    – Nêu lại nét độc đáo về nội dung và nghệ thuật.

    – Một bi tráng nhân văn về một người cô đơn và tuyệt vọng trên đường đời, được thể hiện qua hình ảnh bãi cát dài, con đường cuối và những người cùng đi.

    Dàn bài số 2

    1. Lễ khai trương

    – Giới thiệu Cao Bá: Ông là người học rộng hiểu nhiều, được tôn là “hiền nhân”.

    – Giới thiệu “Bài ca xe tăng trên bãi biển”.

    2. Nội dung bài đăng

    Một. Hình ảnh bãi biển và những người đi dạo trên bãi biển

    -“Trường Sa Trường Sa”: mênh mông tưởng như vô biên, nóng bỏng và cay cay.

    =>Hình ảnh chân thực, gợi con đường gian nan, vất vả, xa xôi, mịt mù.

    => icon image: Muốn đến đích phải trải qua một chặng đường gian khổ. Để tìm được điểm cân bằng, tìm được ý nghĩa đích thực của cuộc sống, con người phải trải qua muôn vàn khó khăn, gian truân, thử thách.

    – Hoàng hôn: tối, tối

    – Hình ảnh người đi dạo trên bãi biển:

    • Lùi một bước cũng như lùi một bước: làm việc chăm chỉ
    • Không gian xa xôi, bao quanh là núi, sông, biển
    • Thời gian: Hoàng hôn tiếp tục.
    • chảy nước mắt => nản chí, nản chí.
    • =>Cảnh đường viễn du mờ mịt, cũng là đường đời, đường công danh của nho sĩ. Những người đi trên con đường ấy, gặp khó khăn, vội vã đi qua, không kể thời gian, tiến về phía trước với một tâm trạng hoang vắng, mệt mỏi và buồn chán.

      b. Tâm trạng và suy nghĩ của người lữ khách đi dạo trên bãi biển

      “Tôi chưa học… Tôi không chịu nổi”

      – Nhịp điệu đều đặn, chậm rãi, tình cảm: Con người giận mình không còn bản lĩnh như người già mà phải hành hạ mình, chán chường, mệt mỏi bởi danh lợi. Đó là nỗi buồn chán của một nhà nho đi tìm chân lý trong cuộc đời mờ mịt.

      -“Có bao nhiêu người đã từng…”

      + Câu hỏi tu từ, hình ảnh giàu sức gợi (hơi men)

      =>Sự cám dỗ của danh lợi đối với con người. Con người chạy theo danh lợi. Danh vọng cũng là một chai rượu say.

      =>Sự coi thường, khinh thường của Cao Bá đối với phường vừa có danh vừa có lộc. Những câu hỏi của nhà thơ dường như vừa trách móc, vừa giận dữ, vừa tự vấn chính mình vừa dọa nạt người khác. Ông nhận ra sự phù phiếm của nghiên cứu hàn lâm, con đường vô nghĩa và tầm thường của danh vọng và tiền tài đương thời.

      “Trường Sa… ôi…”

      – Câu hỏi tu từ đồng thời là thán từ, thể hiện sự bức xúc, tâm trạng đau đáu giữa việc tiến lên hay dừng lại?

      Xem Thêm: Giới thiệu một danh lam thắng cảnh ở quê em

      -Kết cục: ý nghĩa tượng trưng => sự bất lực của tác giả. Anh bất lực vì không thể đi tiếp và không biết phải làm gì. Với một mong ước cao cả, nhưng không cách nào thực hiện được. Hoặc một mong muốn thay đổi cuộc sống của bạn.

      – Hình ảnh thiên nhiên: Bắc Nam đều đẹp, khó khăn, hiểm trở.

      – “Sao em đứng trên bãi biển?..” Câu hỏi tự dẫn => Phải bước ra khỏi bãi cát danh lợi, đầy gian nan, chông gai nhưng vô nghĩa.

      + Nhịp thơ lúc nhanh lúc chậm, có lúc bố trí, có lúc dứt khoát => thể hiện tâm trạng suy tư của nhà thơ trên con đường công danh.

      =>Hình ảnh người lính đơn độc, lẻ loi trên con đường chông gai đi tìm chân lý, vừa ưu tư mà vĩ đại, vừa kiên định, vừa liều lĩnh.

      3. Kết thúc

      Cảm nhận chung về bài thơ.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – ví dụ 1

      Cao Babao hiểu biết, tài năng, dũng cảm và không sợ hãi, được biết đến như một vị thánh (Sheng Chao, Sheng Hu). Các bài thơ của ông thể hiện sự phê phán mạnh mẽ chế độ phong kiến ​​trì trệ, bảo thủ và khát vọng cải cách xã hội. Bài ca ngắn “Dạo biển” là một trong những sáng tác của anh thể hiện tình hình xã hội đương thời.

      Đoạn Cát Đi Cát hình thành khi Cao Bá dự thi, phải trải qua những ngày nắng gió, sa mạc nên mới viết bài thơ này. Mượn hình ảnh một người đi dạo trên bãi biển, hãy tưởng tượng con đường danh lợi đáng ghê tởm mà anh ta buộc phải bước đi. Mở đầu bài thơ là hình ảnh những bãi cát dài nối tiếp nhau hiện ra:

      bãi cát dài bãi cát dài lùi một bước

      Từ “bãi biển” xuất hiện hai lần kết hợp với từ “Zai” gợi lên trước mắt người đọc một không gian hoang sơ, vô tận. Không gian ấy mênh mông vô cùng, như nuốt chửng người bộ hành cô độc giữa sa mạc. Bãi biển được bao quanh bởi “bec sơn chi bắc sơn 0000 cân / nam sơn chi nam ba 000 li” Con đường, bao quanh là núi và sóng dữ, là một con đường không có lối đi.

      Cuộc hành trình trở nên khó khăn hơn khi một bước lùi lại giống như một bước lùi. “Mặt trời chưa lặn”, vì quãng đường dài và quá nhiều thử thách, những người đi bộ đường dài không dám dừng lại một giây, và ngay cả khi mặt trời lặn, mọi thứ đều đi vào trạng thái nghỉ ngơi. .Trong cuộc hành trình đầy mưa gió và không nhìn thấy đích đến, người đi đường sẽ không tránh khỏi cảm giác vô cùng mệt mỏi và kiệt sức: người đi đường bật khóc.

      Hình ảnh người lữ khách bước đi trên đường tuyệt vọng, chán nản cũng là hình ảnh của tác giả, của người trí thức đương thời trước thực tế xã hội rối ren, rối ren lúc bấy giờ. Vì vậy, con đường mưu cầu danh lợi càng gặp nhiều trở ngại, khó khăn. Từ đó, Tào Bá Bá có ý thức chạy theo danh lợi:

      Xưa nay danh gia vọng tộc đều ở trên đường đời, tửu quán hơi thơm, tửu lượng vô số, tỉnh lẻ đông?

      Ông đánh đồng danh tiếng với danh tiếng và sự giàu có, và theo quan điểm chân chính của Nho giáo, sự đồng nhất này thể hiện một thái độ mỉa mai và khinh thường. Danh tiếng là món nợ mà ta phải nợ núi sông đất nước: “Người đã nên danh thiên hạ/ ắt có danh núi sông”. Nhưng hoàn cảnh xã hội hiện nay đang thay đổi và hỗn loạn, ngay cả người thanh niên đó cũng không có cơ hội nhận ra Đạo, giấc mộng làm quân tử bị hủy hoại, và các phường danh lợi đang tranh giành ngôi vị đầu tiên. Đây cũng là nỗi đau của nhiều thế hệ nho sĩ trước cơn nguy biến của đất nước.

      Nhưng nhiều người choáng váng, không tỉnh táo, không biết mình đang làm gì. Câu hỏi tu từ “tỉnh có bao nhiêu người” không chỉ bộc lộ thái độ phê phán mà còn thể hiện nỗi đau của người trí thức chân chính trước thực tế đau lòng của xã hội đương thời. Qua bốn câu thơ bao trùm, họ bày tỏ thái độ khinh bỉ đối với những kẻ chạy theo con đường danh lợi vô nghĩa, những kẻ si mê đang ngày đêm vất vả trên con đường này.

      Trước tình thế này, Tào Bá Bảo cũng đắn đo: “Phải làm sao đây? Đường đi rối rắm/ Đường nhiều sợ hãi, vậy thì thiếu gì?”. Sau đó, anh đưa ra lựa chọn cuối cùng:

      Hãy nghe em hát bài “Nơi cuối con đường”, núi bắc núi nam, sóng dữ, sao em đứng trên bãi cát?

      Xem Thêm : Tham quan Cầu Nam Phố – biểu tượng của thành phố Thượng Hải

      Tác giả một lần nữa nhận xét về con đường danh lợi: con đường đầy chông gai và nguy hiểm, con đường bằng phẳng thì khó hiểu, không có lối tìm, chỉ có những bước đi gay cấn và chông gai. Đó cũng là ngõ cụt “Ngàn sông núi cao” và “sóng nào cao hơn sóng kia” là vô vọng xung quanh Nho giáo. Vì vậy, “anh còn đứng trên bãi biển” là thái độ cuối cùng của tác giả từ bỏ việc chạy theo danh lợi vô nghĩa.

      Một hình ảnh thơ mộng giàu tính biểu tượng, The Beach vừa mang nghĩa đen vừa mang tính tượng trưng cho con đường danh vọng gian khổ và sự cạnh tranh vô nghĩa. Nhịp thơ thay đổi linh hoạt, diễn tả những vất vả khi đi trên bãi cát và con đường danh lợi. Sự thức tỉnh của trí tuệ đối với sự phù phiếm của con đường sự nghiệp đương đại được thể hiện bằng nhiều câu hỏi tu từ.

      Với hình ảnh bãi biển đầy ý nghĩa tượng trưng, ​​tác phẩm đã khắc họa sinh động hình ảnh người trí thức đương thời cô đơn, nhỏ bé, buồn tủi và từ bỏ con đường danh lợi. Từ đó, bài thơ đã phản ánh hiện thực một xã hội thối nát, nguy hiểm đầy rẫy những người trí thức tài ba.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – ví dụ 2

      Phân tích bài ca ngắn đi trên bãi cát

      Cao Bá Bảo (1808-1855) là nhà thơ kiệt xuất của nước ta thế kỷ 19. Ông để lại hơn một nghìn bài thơ chữ Hán nổi tiếng;

      “Sa hành độ” là một bài ca dao ngắn về cuộc dạo chơi trên bãi biển, về bi kịch trên con đường danh lợi của nhà thơ.

      Miêu tả về bãi cát dài và con đường trùng điệp trong “Sand Walking Dange” khiến người ta nán lại mãi không về. Bãi cát dài được nhắc đến năm lần trong bài thơ. Con đường là “cuối cùng”: “Đường bằng tuy nhỏ nhưng nhiều bước chân”.

      Hình ảnh bãi cát dài và con đường trùng điệp được khắc họa vào khoảnh khắc “hoàng hôn” cuối ngày. Chặng đường cuối cùng không chỉ “tối tăm” và “khủng khiếp” mà còn bị bao vây bởi vòng phong tỏa:

      “Núi phía bắc liền nhau, núi phía nam sóng vỗ.”

      Những hình ảnh này tượng trưng cho đường đời, con đường danh lợi gian nan nguy hiểm.

      Hình ảnh người đi đường trong bài thơ được khắc họa qua nhiều chi tiết chọn lọc. Chùn bước “tiến hay lùi hay lui”. Nước mắt “rơi” vì tủi thân. Hành khách đi đường vừa khó khăn vừa đi trên cát đen vừa suy nghĩ. Ước gì đôi khi được bà tiên “ngủ ngon”. Đôi khi tôi nghĩ đến những “lớp giàu có danh tiếng” đang chạy chọt khắp nơi và cảm thấy “người tỉnh thường ít mà người say thì nhiều!”. Vừa thì thầm vừa hát bài “Kết thúc”, rồi tự vấn lương tâm và tự trách mình: “Sao còn đứng trên bãi biển?”.

      Thông qua hình ảnh khách bộ hành, nhà thơ bộc bạch nỗi khắc khoải, buồn chán trên con đường danh lợi. Tác giả tự trách mình và thương mình.

      Nhân vật trữ tình trong “sa hanh đoản ca” có khi là “ke” (kesi), có khi là “anh” (jun), có khi là “anh” (rơi). Đó là sự hóa thân giữa đối tượng trữ tình và chủ thể, không chỉ tạo nên giọng điệu phong phú, linh hoạt mà còn bộc lộ cảm xúc, suy ngẫm về con người công danh và con đường công danh. Nên thơ và đẹp như tranh vẽ, bộc lộ vẻ đẹp nên thơ. Câu hỏi tu từ trong bài thơ tạo nên sức lôi cuốn và chiêm nghiệm triết lí sâu sắc:

      Cát dài, cát dài, bạn nghĩ sao? Tại sao bạn vẫn đứng trên bãi biển?

      Bài hát “sa hanh đoản ca” cho chúng ta thấy một phần tính cách, con người của Cao ba ba. Tài năng nhưng sinh nhầm thời, bị khinh rẻ và trải qua nhiều cay đắng trên con đường danh lợi.

      Cao Bá Thủ muốn gửi lời tới những người giàu có và nổi tiếng đang bận mô tả những bài học nhiều nước mắt mà ông đã trải qua và cảm nhận.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – ví dụ 3

      cao ba nghệ sĩ, chữ chu than, hiệu là cuc duong, thien hien, sinh ra tại làng Phú Thị, huyện Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh (nay là quận Long Biên, Hà Nội). Tào Bá Bá nổi tiếng hiếu học và có tài làm thơ nên Tào Bá Bá được thiên hạ tôn là thánh nhân. Bản lĩnh, dũng cảm và những hoài bão cao cả của ông đã vượt lên trên khuôn khổ chật hẹp của chế độ phong kiến.

      Cao Bá Thường sống vào nửa đầu thế kỷ 19. Lúc bấy giờ, nhà Nguyên diệt Tây Sơn, thành lập chính quyền phong kiến ​​độc ác chuyên chế, sưu cao thuế nặng, không nể nang trí thức phương Bắc. Đây là thời kỳ diễn ra nhiều cuộc nổi dậy của nông dân, trong đó có Khởi nghĩa Sơn Tây mà Cao Baba đã tham gia. Những bài thơ, bài thơ của ông thể hiện sự phê phán mạnh mẽ chế độ phong kiến ​​trì trệ, bảo thủ, phản ánh nhu cầu chấn hưng của xã hội Việt Nam trước nguy cơ bị các thế lực thực dân phương Tây xâm lược. Có người cho rằng hình tượng Huấn Cao trong truyện ngắn của Nguyễn Tuân là cái bóng của Tào Bá.

      Đoản ca “Giẫm cát” được sáng tác nhiều lần ở kinh đô Huế. Hình ảnh những bãi cát trắng trải dài dọc các tỉnh miền Trung khiến tác giả phải suy nghĩ, hình dung về chặng đường gian khổ mà ông buộc phải chạy theo danh lợi cũng như sự ngột ngạt, bế tắc của xã hội đương thời. Giả thuyết khác cho rằng bài thơ này ra đời khi Cao Bá Bá còn làm quan nhà Nguyên, ông bắt đầu thất vọng với lý tưởng mình theo đuổi bấy lâu và âm thầm tìm kiếm một lý tưởng khác đúng đắn hơn. . .

      Nội dung bài thơ phản ánh tình cảnh người trí thức bị trói buộc không lối thoát trong thời kì phong kiến ​​khủng hoảng. Đồng thời, họ cũng thể hiện sự phẫn nộ trước thực trạng của xã hội, sự coi thường danh lợi và khát vọng về một cuộc sống thực sự có ý nghĩa của những người nho sĩ chân chính.

      Tác giả thể hiện chủ đề của bài thơ này qua ba hình ảnh: bãi dài, con đường dạo trên bãi và người đi dạo trên bãi.

      Bài thơ vẽ ra trước mắt người đọc hình ảnh một bãi cát dài miên man, gợi ra một con đường dài vô tận, mờ mịt: bãi cát, bãi cát dài;… bãi cát dài, bãi cát dài. Hình ảnh bãi cát dài có tính nghệ thuật độc đáo bởi nó sáng tạo, không vay mượn từ văn học Trung Hoa như nhiều hình tượng thơ ca khác mà được rút ra từ hiện thực của những cồn cát trắng hoang vắng, hoang vu. Cách tác giả đã qua nhiều lần thử thách. Miền Trung, nhất là hai tỉnh Quảng Bình, rất hẹp, phía Tây giáp dãy Trường Sơn, phía Đông giáp biển. Trước mặt khách bộ hành là cát, núi và sóng.

      Hình ảnh bãi cát dài là hình ảnh của con đường: con đường mờ, con đường đáng sợ, con đường chết. Hai bài thơ: núi bắc núi bắc, núi trong núi, núi nam núi nam Sóng không chỉ là hình ảnh thực mà còn mang ý nghĩa tượng trưng cho đường đời đầy thử thách.

      Tác giả cảm thấy đường cát dài và đường danh lợi gian nan có điểm giống nhau, thất bại nhiều ít thành công, nhưng mình đã vào rồi, không biết tính sao. ?

      Bản thân Cao Bá Bảo đã nếm trải những gian khổ của kỳ thi. Từ khi đi thi năm 13 tuổi (1822), đến lần thứ tư (1831) đỗ cử nhân, ông đều bị đánh rớt khỏi đầu bảng. Sau đó, ông thi ba lần nữa vẫn trượt. Một khi trên con đường danh lợi gắn với lí tưởng giai cấp Nho giáo trong xã hội phong kiến, nhà thơ nhận thấy những bế tắc, mâu thuẫn chưa thể giải quyết. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? Không thể dừng lại ở tất cả Tôi không biết đi đâu tiếp theo?

      Hình ảnh người đi trên bãi dài thật nhỏ bé và vất vả;

      <3

      Có nhiều loại người đi bộ, mỗi người có một tâm trạng khác nhau. Vô số người say men quán rượu bồng bềnh trong gió. Phải chăng men thơm tượng trưng cho sự hấp dẫn, sự quyến rũ mạnh mẽ của danh vọng? Đối mặt với ma lực đó, liệu bạn có còn giữ được sự tỉnh táo và tỉnh táo?

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn trên bãi biển – ví dụ 4

      Phân tích bài ca ngắn đi trên bãi cát

      Cao Bá Chương được ví như ngôi sao sáng trên bầu trời văn học Việt Nam. Thời trung học, ông không chỉ nổi tiếng học giỏi, có tài viết chữ đẹp mà còn là người luôn gặp khó khăn trên con đường công danh. Còn “Zousha Duange” là những suy tư, chiêm nghiệm về con đường danh lợi, và về cuộc đời của chính mình.

      Câu thơ độc đáo này là khi tác giả có dịp đi ngang qua miền Trung chợt thấy ý tứ về bãi biển, bao cảm xúc dâng trào khiến tác giả không thể kìm nén được. Và với đoạn mở đầu bài thơ “Bài ca dao ngắn Đi trên cát là hình ảnh người đi trên cát khó nhọc.”

      “Biển là bãi cát dài, thà lùi một bước.”

      Chúng ta có thể thấy rằng bức tranh được tạo ra, giống như hình ảnh của những hạt cát, nó kéo dài mãi mãi không biết điểm dừng, và nó cứ tiếp tục như vậy. Từ “Zai” được tác giả sử dụng vừa đáng quý vừa làm tăng thêm sự cát tường vô cùng. Có lẽ chúng ta chỉ có thể nhìn thấy bãi cát trắng dài vô tận, và ánh nắng mặt trời cũng tạo ra một khung cảnh mà nhiều người có thể tưởng tượng khi đứng trong hoàn cảnh đó. Câu thứ hai khiến người đọc như được chứng kiến ​​dấu chân của chính mình trên bãi biển ấy. Và một biện pháp so sánh đã được sử dụng, mà ở đây tác giả cũng sử dụng rất hợp lý, đó là “tiến một bước là lùi một bước”, con người tưởng như vất vả nhưng cũng là cát bụi. Nhưng càng khó lại càng khó. Rồi dù trời đã tối, người lữ khách dường như đã đi, nước mắt rơi là những nỗi khổ không thể kìm được. Có thể nói, hình ảnh con người lúc bấy giờ thật cô đơn, lẻ loi, và thật nhỏ bé.

      “Khi mặt trời lặn, người đi đường khóc”

      Có thể nói bến bờ hay con đường danh vọng là vô định, nhưng dường như nhiều người vẫn mắc kẹt trong đó. Ai cũng tỏ ra bất lực trước những điều không thể cưỡng lại, nên Cao Bá chỉ biết tự trách mình, hay nói cách khác là lấy cớ để nguôi ngoai nỗi lòng. . .

      Xem Thêm: Lực kế phép đo lực trọng lượng và khối lượng – Vật lý 6

      “Ngủ không học trèo non lội nước giận hờn! Xưa kia phường danh lợi đều tả hữu trên đường đời. Lúc mới bắt đầu gió, tửu quán nồng nặc mùi rượu, người say vô số, có người tỉnh không?”

      Có lẽ lúc này nhà thơ chỉ tiếc mình không học được phép thôi miên của thần tiên, sống thanh cao không màng danh lợi, buông bỏ mọi oán hờn trần gian. Con đường đến với danh vọng tuy biết là nhiều chông gai nhưng dường như đã “cùng đường”. Cát dường như là ẩn dụ cho danh lợi, nhưng anh cứ bước đi trong đó, càng đi vào càng rối bời, không biết lối ra, không thể dừng lại. Cũng có thể thấy, khổ đau là do chạy theo danh lợi, cố bước, như men, như cũng hút người ta vào, nên “người say thì vô số, người tỉnh thì sao?”. Nhà thơ có vẻ tỉnh táo, tỉnh táo nhưng vẫn còn hoang mang không biết đường đi, có nên đi tiếp hay không?

      Bãi cát dài, bãi cát dài! Đường bối rối, sợ đường nhiều, đường ít? Nghe tôi phía bắc núi Bắc, núi trong núi, nam núi Nam Sơn hát một khúc “hết lời”, sao sóng đứng bờ? “p>

      Dường như lữ khách lúc này chỉ có thể nhìn xung quanh, nhưng xung quanh chỉ thấy sóng và núi, nhưng lữ khách không có nơi nào để đi. Rồi biết rằng không thể đi mà không có phương hướng rõ ràng, làm sao tôi bước tiếp, vững bước đặt chân vào một hướng đi tăm tối như vậy? Bãi cát ấy, như một hình ảnh ẩn dụ cho con đường nhiều người đã đi qua, dường như thật mờ mịt, câu cuối dường như báo trước điều gì sẽ xảy ra. Và qua đây, tác giả chắc chắn sẽ chọn con đường của riêng mình, chứ sẽ không như thế này mãi, không còn cách nào khác.

      Bài thơ này như gửi gắm một tâm sự, như thể đó là nỗi trăn trở của một trí thức với nhiều khát vọng lớn lao. Người đọc dường như cảm nhận được rằng, ở ông không bao giờ chấp nhận gông cùm của chế độ phong kiến ​​bất công vào thời của mình. Nó dường như cũng đánh dấu sự thức tỉnh của một con người, một thế hệ. Và “Zousha Duage” là tác phẩm thành công của Cao Baba, đồng thời cũng là bài thơ tiêu biểu thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – ví dụ 5

      Vào nửa đầu thế kỷ 20, ở Việt Nam, Gau Ba Bhat được ca ngợi là người đa tài: ham học, giỏi thơ, giỏi văn. Người ta ca ngợi ông: “Biết chữ như Hán siêu binh”. Trên thực tế, thơ ông tràn đầy tư tưởng tự do và phong cách phóng khoáng, cũng như sự kiên cường và dũng cảm trước cường quyền. “Dạo Trong Cát” – “Tange of Walking in the Sand” là bài thơ thể hiện tư tưởng phong cách của nhà thơ.

      “sa hanh đoản khúc” được viết khi đang tham gia một cuộc thi – khi ông đang cố gắng dùng tài năng của mình để thực hiện ước nguyện và hoài bão giúp nước. Cũng có ý kiến ​​cho rằng bài thơ được sáng tác trong thời gian thử việc theo nghi lễ.

      Bốn câu đầu là hình ảnh bãi biển và người đi dạo trên bãi biển:

      “Trường kiếm nhất đẳng. Nhật nhật đã qua, tử khách gặp nhau.”

      Bài thơ bắt đầu với một thời gian và địa điểm đặc biệt. “Long Beach, Long Beach” – “Bãi Dài” – “Long Beach” là vô tận và đáng sợ. Buổi chiều, mặt trời ló dạng. Mặt trời lặn, gió thổi hiu hiu, bãi cát mênh mông không để lại dấu chân người đi đường rất dễ lạc đường. Trong bối cảnh không-thời gian ấy, ai đó đang đi trên con đường “tiến mà như lui”. Đồ họa chân thực, gợi cảm. Cách ngắt nhịp 2-3 nhịp liên tiếp, như vẽ một bước ziczac đầy đủ. Mặt trời sắp lặn, nhưng ngày vẫn chưa kết thúc. Những đường nét gợi lên hình ảnh của những bãi biển cát trắng rộng lớn như thiêu đốt. Đó là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, khắc nghiệt mà dễ hiểu, bãi cát dài là con đường duy nhất để bước vào Ca Ca, cũng là con đường sự nghiệp mờ mịt phía trước. Những ai đi trên con đường ấy đều rơi nước mắt. Đó là những giọt nước mắt đau thương, và đó là những trái tim đầy oán hận.

      Sáu câu cuối là tâm sự của người qua đường:

      “Quân tử bất học lão tiên tử, nước gửi từ trong núi. Cổ nhân trục lợi đều thấy tầm thường. Phong tiên tửu quán hủ tiếu, tỉnh giả, giả đồng.”

      Bí mật của người đi trên bãi dài bật ra lời tự trách cay đắng “không được ông trời bất tử cho ngủ”. Tác giả giận mình không thể như người xưa – không thể dửng dưng với đời mà phải hành hạ bản thân để theo đuổi con đường danh lợi. Cao Bashou cảm thấy mâu thuẫn sâu sắc với thực tế bụi bặm, nhưng dứt khoát từ chối phong cách của nàng tiên đang ngủ. Đây là khía cạnh đáng khâm phục trong nhân cách của kẻ lang thang cô độc trong cuộc đời bế tắc.

      “Ngày xưa, danh lợi song toàn vẫn ở trên đường phố, quán rượu Fengyingfeng có rượu ngon, người tỉnh thì ít mà kẻ say thì nhiều!”

      Đối lập với hình ảnh những người đi đường là hình ảnh của nhiều phố phường nổi tiếng. Vì danh lợi, con người phải chạy trốn. Từ câu chuyện danh lợi, người đọc cảm nhận được nỗi trăn trở của tác giả về danh lợi. Một sự thay đổi tên gợi lên một niềm đam mê khủng khiếp. Danh lợi cũng chỉ là một chai rượu ngon dễ quyến rũ người ta, khiến người ta phấn khích mà hưởng thụ, quên đi trách nhiệm với đời. Hai câu thơ của tác giả đối lập giữa bao người lính đánh thuê bình thường với một con người cô đơn, hoang mang, bơ vơ trên đường bụi. Từ đó ta nhận ra sự đối lập giữa tác giả và phường chạy theo danh lợi, điều khẳng định lòng tự trọng của họ.

      Đối mặt với khó khăn và lo lắng, người qua đường bế tắc.

      “Longsha, Trường Sa, Furukawa”

      Tác giả đặt ra câu hỏi nên tiếp tục hay dừng lại. Người qua đường đầy áy náy, day dứt và có chút bế tắc. Trong tâm trí của những người qua đường là sự mâu thuẫn giữa khát vọng sống và hiện thực đen tối, khát vọng chạy theo lý tưởng và nhu cầu bình yên, hạnh phúc, điều này mang đến những khó khăn cho cuộc sống của con người. con đường lý tưởng để thực hiện. Người qua đường nhận ra rằng họ không chỉ đang học trên đường đời mà đang đi vào ngõ cụt.

      “Hãy nghe tôi hát bài hát “Cuối con đường”. Shanbeishanbei, Shannanlang, Nanlanglang. Tại sao bạn vẫn đứng trên bãi biển?”

      Nhìn quanh, vô biên, cuối cùng mất hút. Tuyệt đối không thể tiếp tục đi trên con đường danh lợi, quay đầu lại vô tội là điều không thể và không nên. Người đi bộ phải đứng trên cát. Tự hỏi “Sao em đứng trên bãi biển?” Nó thể hiện muôn vàn mâu thuẫn đè nặng trong lòng, thể hiện nỗi thất vọng, căm phẫn của nhà thơ trước đường đời gian nan, bế tắc, vô vọng, đồng thời phản ánh nỗi niềm của Huấn Cao đối với bóng tối. tuổi tác. /p>

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – ví dụ 6

      Cao Bá Bảo là một trong những hiền tài hiếm có trong xã hội phong kiến ​​nhà Nguyễn. Ông là một người dũng cảm, có cá tính mạnh mẽ và là một nhà thơ có năng khiếu, được nhiều người ngưỡng mộ. Những bài thơ của ông trực tiếp vạch ra xã hội phong kiến ​​trì trệ với thái độ phê phán mạnh mẽ, phản ánh nhu cầu chấn hưng xã hội Việt Nam. Tuy nhiên, anh hầu như không thể cống hiến tài năng của mình vì liên tục trượt các kỳ thi. Bài thơ “Dange on the Sand” của ông là một trong những tác phẩm ông viết về con đường danh lợi gập ghềnh mà ông căm ghét nhưng buộc phải theo đuổi và sự bế tắc trong xã hội phong kiến ​​đương thời.

      Bài thơ “Zousha Duangge” của Cao Babat được viết theo phong cách thực dụng, là một bài thơ tự do với tính chất phóng khoáng. Có lẽ vì thế mà nó bộc lộ hết những tâm tư, trăn trở của nhà thơ trước thời cuộc và chính cuộc đời mình.

      Bãi cát trắng dài vô tận và hình ảnh lữ khách lang thang vô định trên bãi cát dài bất tận hiện ra trước mắt người đọc.

      “Trường Sa về Trường Sa” lùi một bước, hoàng hôn lặn, lữ khách trên đường không cầm được nước mắt

      Bốn câu đầu của bài thơ như một tiếng thở dài, là tiếng khóc nghẹn ngào của Cao Bá trước những kiếp truân chuyên. Hiện ra trước mắt tôi là hình ảnh của một vùng đất cát mênh mông trải dài ngút tầm mắt, không phương hướng, không phương hướng. Đây là hình ảnh chân thực của quãng thời gian anh băng qua các tỉnh miền Trung vào Tế Dục đã in sâu trong tâm trí anh. “Bãi biển” hay môi trường xã hội, con đường chạy theo danh lợi mà anh bước đi, thật gian nan và gian khổ, anh cứ bước đi mà không tìm thấy đích đến. Bài thơ đầy câu cảm thán của ông về “bãi cát dài”, bởi dù có đi bao xa, nhìn thấy bãi cát là không thấy lối ra, là một ốc đảo để dừng chân nghỉ ngơi. Bước chân nặng trĩu bước trên cát, và “tiến một bước như lùi một bước” nghĩa là người đi như bị giậm chân tại chỗ, không thể tiến thêm một bước.

      Hai câu kết là ẩn dụ cho con đường công danh mà ông theo đuổi, gian nan hiểm trở nhưng cũng vô biên, không biết phương hướng. Đã bao nhiêu lần anh ấy đến các lễ hội với vẻ mặt thất vọng, mệt mỏi và chán chường. Phải chăng bãi cát ấy là con đường danh lợi mà ông theo đuổi, hay cái vòng luẩn quẩn của xã hội phong kiến ​​triều Nguyễn mắc kẹt trong đó?

      Nhưng giữa biển cát mênh mông vẫn có người lữ khách mải miết bước đi. Mặt trời đã về núi nhưng người lữ khách không dừng lại mà tiếp tục đi. Tuy nhiên, người khách đường dài không vui chút nào mà “nước mắt giàn giụa”. Dường như người lữ khách muốn nghỉ ngơi, muốn rời xa con đường thênh thang phía trước mà không thể.

      “Mặt trời lặn mà lữ khách trên đường chưa dừng lại, nước mắt rơi”

      Phải chăng đây là tâm trạng và hình ảnh Cao Bá chạy theo danh lợi? Anh bước đi trên đó, cô đơn, đau đớn, chán ghét, bối rối và vô phương hướng, nhưng anh không thể dừng lại, rời bỏ và tìm một hướng đi mới. Anh ta đã kiệt sức khi theo đuổi danh tiếng phù phiếm mà anh ta buộc phải theo đuổi. Hình ảnh “bãi biển” dài tương phản với nhau, là hình ảnh ẩn dụ cho quỹ đạo cuộc đời tăm tối, vô tận của tác giả “lữ khách”. Người lữ khách cứ đi, dù mỏi mệt, dù bóng tối bao trùm, anh ta vẫn bước đi.

      Bốn dòng đầu của bài thơ là tiếng thở dài của nhà thơ trước khi theo đuổi con đường danh lợi. Trên con đường ấy, anh như người qua đường giữa biển cát mênh mông, cô đơn và lạc lõng. Không chỉ cô đơn, kiệt quệ, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào, đầy day dứt cho một cuộc đời đổ vỡ, mà còn hoang mang tìm hướng đi cho danh lợi.

      Oán hận là thế, nhưng kẻ du đãng kiêu ngạo không thể không đi con đường chạy theo danh lợi mà mình chán ghét. Anh ta sẽ giống như một người hầu Ấn Độ ngủ trong khi đi và đi đều đặn không nghỉ ngơi. Vì con đường của anh có bao nhiêu chông gai, bao nhiêu “tuổi trẻ”, bao nhiêu “mùa xuân”, anh ta phải băng qua, bao nhiêu mệt nhọc. Anh cũng muốn được như “Nàng tiên ngủ trong rừng”, vừa ngủ vừa đi không nghỉ. Đây cũng chính là sự oán hận của Cao Bá đối với cuộc đời, xã hội bất công luôn buộc ông phải cố gắng hết sức mình, nhưng ông không bao giờ nhận được danh tiếng phù phiếm đó.

      Hồi tưởng lại cuộc đời mình từ trước đến nay, anh thấy con người không bao giờ từ bỏ được thứ danh vọng, tiền tài xa hoa đó. Con người luôn muốn “vận dụng tất cả”, chạy theo con đường phù phiếm của danh lợi để đạt được mục đích cuối cùng, và anh cũng vậy.

      “Xưa nay phường được cả danh lẫn lợi đều ở trên đường đời”.

      Họ “dốc hết công sức” thì danh lợi lên xuống cũng là lẽ đương nhiên, vì danh lợi thì ai cưỡng lại được? Cũng như con người, ít ai có thể cưỡng lại mùi thơm của rượu ngon ở nơi “có gió”. Danh vọng giống như một vò rượu ngon, khiến bao người “say như điếu đổ” và tìm kiếm. Có ai tỉnh táo nhận ra sự phù phiếm của nó?

      Câu hỏi “có bao nhiêu người thức” giống như câu hỏi của chính Tào Bá Ba. Phải chăng anh chàng “tỉnh bơ” trong quán rượu “ngon lành” đó? Hay bạn chỉ là một trong số nhiều người say rượu? Anh bất lực trước vòng xoáy chạy theo danh lợi, bất lực trước thời cuộc và xã hội.

      Xem Thêm : Cách ghép hình xăm bằng PicsArt cực nhanh, đơn giản, chi tiết

      Đến đây bạn mới thấy mình mệt mỏi và chán chường như thế nào trước cuộc sống. Anh trăn trở về con đường mình đã chọn.

      “Bãi cát dài, bãi cát dài! Anh nghĩ sao? Đường mịt mù, đường nhiều rợn người, đường nào ít?”

      Hình ảnh “bãi biển” một lần nữa được nhắc đến trong bài thơ. Vẫn là tiếng thở dài trước cuộc đời, con đường đã chọn thì hoang mang không lối thoát. Anh nghĩ “phải làm sao?”, phải làm gì với cuộc sống tẻ nhạt, bế tắc này? Những đoạn đường “bằng phẳng” thì “mờ” không nhìn thấy phương hướng, còn những đoạn đường gập ghềnh “đáng sợ” thì sao? Họ còn “kém” gì nữa? Cao Bá Bảo tự hỏi: “Tính sao?” Trước thời thế, trước bế tắc xã hội này?

      Thơ như tự trách, giận mình khi chính mình cũng sa vào cám dỗ như thế. Ông nhận ra sự vô nghĩa của các kỳ thi đương thời, sự thiếu tôn trọng hiền tài, thiếu sự đổi mới trong một xã hội bảo thủ, trì trệ.

      Và giờ đây, đứng giữa “bãi cát” vĩ đại đó, anh hát một bài hát về sự tuyệt vọng và buồn chán của mình. “Phía Cuối Con Đường” là bài ca cuối cùng của bậc thánh nhân muốn theo đuổi con đường danh lợi mà mình căm ghét và sợ hãi?

      Thật nhàm chán, thật tuyệt vọng, cuối cùng anh vẫn tự hỏi.

      “Phía bắc Beishan, ngọn núi Tiannan, tại sao Bolisha?”.

      Người lữ khách——Cao Bá đứng giữa bãi cát mênh mông, nhìn quanh và hét lớn. Phía bắc là núi cao trùng điệp, phía nam là biển động dữ dội, không phương hướng đi qua. Một khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp như vậy, nhưng vô cùng nguy hiểm và khó khăn. Lữ khách rong chơi trong “bãi tắm” dài bất tận không vào được, không về được, không biết đi hướng nào. Chẳng lẽ Tào Bá Thủ muốn bế tắc muốn đi đến xã hội phong kiến ​​tù túng ngột ngạt, con đường công danh mà hắn theo đuổi cả đời luôn mờ mịt như vậy?

      Dòng cuối bài thơ là một câu hỏi, tác giả tự hỏi mình:

      “Tại sao bạn lại đứng trên bãi biển?”

      Biết là con đường gập ghềnh, gập ghềnh, bất toại nguyện, chán ghét mà theo đuổi cả đời làm gì? Câu hỏi ấy như nỗi hoang mang, phẫn nộ, tuyệt vọng của chính tác giả. Anh thấu hiểu sự bế tắc của xã hội, con đường công danh anh theo đuổi, anh căm ghét nó đến tột cùng nhưng không thể không làm. Vậy rốt cuộc thì bạn đang đứng đây chờ đợi điều gì? Sự mâu thuẫn lớn trong lòng nhà thơ.

      Bài thơ “Zousha Duage” nói về cái tôi nhàm chán mà Cao Ba buộc phải theo đuổi trên con đường danh lợi tẻ nhạt, xen lẫn cảm giác bất lực mà ông hằng khao khát. Xã hội phong kiến ​​bảo thủ, trì trệ, ngột ngạt, tù túng. Về nghệ thuật, thể thơ này phóng khoáng, phóng khoáng, hình ảnh giàu tính tượng trưng. Gao Bagua cũng thông minh giải thích thơ của mình với sự trợ giúp của các tác phẩm kinh điển. Lối thơ cá tính, chậm rãi, nhịp nhàng, sáng tạo cũng là một phần làm nên thành công của bài thơ, diễn tả được tâm tư của nhân vật trữ tình trên con đường danh lợi đầy chông gai.

      Bài thơ này cho chúng ta hiểu được sự chán ghét của người tài hoa Cao Baba (Shengshou) khi chạy theo danh lợi tầm thường trong một xã hội bế tắc và tụt hậu, trì trệ và không lối thoát. Đây có lẽ là lý do lớn nhất khiến ông đứng lên chống lại nhà Nguyên. Vì anh luôn xác định phải tái sinh, cải tạo xã hội, phục vụ đất nước, làm người có ích cho đất nước.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn về dạo biển – Ví dụ 7

      Cao Bách Xung là một trong những nhà thơ nổi tiếng sống trong xã hội phụ quyền. Điều này gây ra sự bất mãn lớn trong gia đình Ruan. Trong cuộc sống của ông lúc bấy giờ, ông là một người can đảm, tài thao lược và nhân cách. Bài thơ “Đoạn cát hành” được tác giả sáng tác khi ông rất muốn trổ tài, thực hiện ý chí của mình khi tham gia cuộc thi, thể hiện sự chán ghét của ông đối với giới trí thức, sự hiểu biết của ông về sự tầm thường của danh lợi đương thời và của ông. thu hoạch và ước nguyện đổi đời.

      Biển là bãi cát dài, một bước tiến như lùi một bước, mặt trời lặn chưa tạnh, người lữ khách trên đường rơi nước mắt. Anh ta đã không học cách ngủ có phép, leo núi, lội suối. ! Công danh, danh lợi xưa nay đều là tả về đường đời. Gió sớm hơi thơm, trong tửu quán vô số người say, còn có mấy người Mãn Châu? Cát dài, cát dài! Đường nào bằng phẳng, đường nào nhiều đáng sợ, đường nào ít? Hãy nghe tôi hát “The End”, núi Bắc liên tục, núi Nam gập ghềnh. Tại sao bạn lại đứng trên bãi cát?

      Mới vào bài thơ, ta thấy từ “bãi” được lặp lại hai lần: “Bãi là bãi cát dài”. Bãi biển ở đây là một hình ảnh được tác giả sáng tạo gợi nhớ về một không gian gian nan, dài thăm thẳm. Thông thường, chúng ta gặp rất nhiều khó khăn khi đi trên cát, không giống như đi trên đường đất thông thường, nơi chân chúng ta trượt về phía trước trong khi đi lùi. Trên bãi cát là con đường rộng và khuất, đứng đây nhìn trời khó xác định phương hướng. Nó không chỉ là trái tim của con đường thực sự, mà còn là con đường xa xôi, mờ mịt theo nghĩa tượng trưng. Có muôn vàn khó khăn, gian khổ, thử thách mà con người phải vượt qua để tìm ra chân lý, tìm ra mục đích sống thực sự có ý nghĩa.

      Có hình ảnh một người đàn ông (tác giả) đang đi dạo trên bãi biển. Một con người nhỏ bé, lẻ loi, cô đơn đi trên bãi cát rộng và dài, xung quanh là hình bóng của người đó. Bước chân của Sandwalker rất khó khăn, như thể dậm chân tại chỗ “một bước tiến như một bước lùi”. Ta có thể thấy được sự thất vọng, phẫn uất của tác giả khi chứng kiến ​​cảnh mình hành hạ thân xác để mưu cầu danh lợi.

      “Biển là bãi cát dài, tiến một bước như lùi một bước, mặt trời lặn không dừng được, người đi đường khóc.”

      Xem Thêm: Cảm nhận về đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc – Tố Hữu

      Người đi dạo trên biển than thở con đường danh vọng chưa tới đích, và họ không muốn làm kẻ “ngủ nướng” tìm cớ rời xa con đường này.

      Còn chưa học được làm sao cho hắn ngủ, làm hắn leo núi, lội nước, làm hắn tức giận! Trong quá khứ, cả danh và lợi đều ở trên đường đời. Vô số, rất nhiều người tỉnh táo. ?

      Tác giả cũng nói về sự cám dỗ của danh lợi đối với con người. Người ta thường cho rằng, kẻ tham danh lợi thì sẽ thăng trầm, bức tranh được tác giả minh họa bằng những hình ảnh từ thực tế cuộc sống, quán nào tử tế thì dân nghiện rượu sẽ kéo đến, lấy rượu giả tạo máy tình báo để thoát khỏi sự cám dỗ của rượu. Từ đó, tác giả cũng muốn liên hệ vấn đề danh lợi với độc giả, đồng thời đây cũng là chai rượu dễ thay lòng người. Anh coi thường những phường phàm phu danh lợi, đồng thời cũng nhận ra nỗi cô đơn của chính mình. Có lẽ, con đường anh đi, lý tưởng anh theo đuổi, cũng chỉ là vô ích, không ai quan tâm, không ai quan tâm. Anh ta không có người ủng hộ hay đồng hành. Cảm xúc ấy đã đưa tác giả trở về thực tại. Điều này chuẩn bị cho anh ta kết luận rằng cần phải thoát khỏi trạng thái say sưa của danh vọng và tiền tài vô nghĩa. Xét cho cùng, anh ta có lẽ chỉ là một trong những phường nổi tiếng mà anh ta từng coi thường và chỉ trích. Nhưng nếu dừng lại, anh không biết mình sẽ đi về đâu. đi đâu. Lúc này, rất nhiều mâu thuẫn đang đè nặng lên tâm trí tác giả. Loại đau khổ đó là sự tiếc nuối, vì con đường đau khổ và bối rối, nhưng lại quá đẹp đẽ và xa hoa. Tôi chỉ cần đứng trên bãi cát.

      Người đi trên biển chợt dừng lại, bãi cát dài, bãi cát dài! Đường nào bằng phẳng, đường nào nhiều đáng sợ, đường nào ít? Hãy nghe tôi hát bài “Kết thúc”, núi Bắc liên miên, núi Nam nghẹn ngào. Tại sao bạn lại đứng trên bãi cát?

      Một sự lo lắng tuyệt vời lấp đầy tâm hồn. Lần đầu tiên, người ta tự hỏi, đây là gì và nên tiếp tục hay từ bỏ “Đây là gì? Con đường mờ mịt”. Nếu tôi tiếp tục đi, tôi không biết sẽ đi đâu. Bởi vì, “Đường bằng phẳng, đường thì kinh khủng!” Vậy có lẽ đã đến hồi kết? Bế tắc và tuyệt vọng siết chặt tất cả, những bãi cát dài. Walker chỉ có thể hát về ngõ cụt của mình, về sự tuyệt vọng của mình.

      Nói chung, bài thơ “Zousha Duage” được thể hiện ở nhiều chiều. Đôi khi được mô tả như một đối tượng, đôi khi như một người đối thoại. Tác giả thậm chí còn ẩn chủ đề. Mục đích là để có tâm trạng và thái độ khác nhau khi đối mặt với các tình huống khác nhau. Nó thể hiện ước nguyện của một trí thức không thích con đường danh lợi mà đổi đời.

      Phân tích bài thơ ngắn Đi dạo trên bãi biển – Ví dụ 8

      Cao Bách Thông luôn nổi tiếng với những bài thơ hay và văn hay, nhưng cũng có tư tưởng tự do tự tại, khí phách bất khuất và lối sống cao thượng, mạnh mẽ. Người đời ca ngợi ông: văn chương tuyệt vời như trước thời Hán. Một trong những tác phẩm thể hiện rõ nhất tư tưởng và ý chí của Cao Bá là đoản ca “Động Thiểm”.

      Mở đầu bài thơ là hình ảnh một không gian bao la, hoang vắng:

      “Bãi cát dài, bãi cát dài, lùi một bước dường như lùi một bước, nắng chưa thôi khách bộ hành ngước nhìn.”

      Người bộ hành đi trên con đường cát cô đơn và mệt mỏi một cách khó khăn. Giữa thiên nhiên bao la rộng lớn, hình ảnh con người hiện lên thật nhỏ bé, cô đơn và mệt mỏi. Hình ảnh bãi biển vô tận tượng trưng cho con đường binh nghiệp mà ông và nhiều nho sĩ đương thời hằng khao khát nhưng không phải ai cũng thành đạt, bước nào cũng gập ghềnh, cô đơn. Phũ phàng: Lữ khách rơi nước mắt.

      Ở những dòng sau, tác giả tiếp tục bộc lộ nỗi niềm của mình:

      <3

      Tác giả cảm thấy tiếc cho chính mình, bởi vì mình không có năng lực của một lão nhân, mà lại phải tự hành hạ mình trên con đường thái giám trong cuộc sống buông thả. Từ đó, nổi lên một tâm hồn cao thượng, nhiều tham vọng, ý chí mạnh mẽ và quyết không làm một kẻ gian dối lười biếng.

      “Xưa nay phường danh lợi đều là gió đời. Tửu quán một chút say, tỉnh vô số người say.”

      Từ câu chuyện danh lợi, tác giả nhận ra rằng con đường theo đuổi danh lợi bao giờ cũng đi kèm với danh lợi, lòng tham làm mù mắt, làm say lòng biết bao người, đánh mất tâm hồn trong sáng, đánh mất vẻ đẹp và nhân cách. đã bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của tên của mình. . Cũng vì lý do đó, người đi bộ cảm thấy buồn và cô đơn hơn khi không có ai đi cùng trên những con đường dài tối tăm. Bế tắc ập đến lòng nhà thơ, khúc bi tráng đầy căm phẫn:

      “Hãy nghe tôi hát khúc đường, bắc núi, bắc núi, nam núi, sóng đứng bao cát.”

      Phía cuối con đường, khúc ca cuồng loạn tuyệt vọng và phẫn nộ. Vắng mà không buồn, đây chính là hình ảnh người qua đường trong đoạn thơ kết bài. Câu hỏi ở cuối bài viết là một câu hỏi rất nhức nhối và đau đớn để tự hỏi chính mình.

      Bài hát thể hiện sự thất vọng và phẫn nộ của nhà thơ trước đường đời gian nan, bế tắc vô vọng, phản ánh cảm nghĩ của công chúng về thời đại đen tối lúc bấy giờ. Bằng cách tạo hình ảnh độc đáo, ngôn ngữ súc tích, xúc động, bài ca dao ngắn về việc đi dạo trên bãi biển này đã thực sự để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

      Phân tích một đoạn ca dao ngắn trên bãi biển – Ví dụ 9

      Tào Bách Thông là một nhà Nho nổi tiếng học rộng, văn hay nhưng lại lận đận trên đường danh lợi. Sống trong chính quyền phong kiến ​​hà khắc, chuyên quyền, đàn áp dân lành, ông cũng như những người trí thức khác, dù có tài năng cũng bị coi thường. Bản lĩnh, dũng cảm và những hoài bão cao cả khiến ông chán ghét khuôn khổ chật hẹp của hệ thống phong kiến ​​thối nát.

      Tác phẩm của ông thể hiện sự bất bình trước những bất công, mâu thuẫn của cuộc sống và chế độ đương thời. “Đi Trên Cát” là tác phẩm được tác giả sáng tác sau khi đi khắp miền Trung và ngắm nhìn bãi cát trắng trải dài vô tận. Đó là một bãi cát – hay nó giống như cuộc sống, giống như con đường danh vọng mà những người trí thức vẫn đang theo đuổi, khó khăn và mơ hồ. Mở đầu bài thơ là hình ảnh người đàn ông vùng vẫy trên cát:

      “Bãi biển là bãi dài, tiến ắt lùi.”

      Bãi cát dài trải dài miên man không ngừng, tưởng chừng như không có điểm dừng. Được bao quanh bởi cát trắng, núi và biển. Tôi chỉ thấy màu của nắng và màu của cát. Trong khung cảnh vắng lặng ấy, một người lê đôi chân khó khăn, “tiến một bước, lùi một bước”. Giữa thiên nhiên bao la, giữa bốn bề là cát trắng, con người thật bé nhỏ và cô đơn.

      “Mặt trời đã lặn mà người lữ khách còn rơi nước mắt”

      Mặt trời đang lặn, sao có thể dừng lại, vì em đang ở trong biển cát, biết tìm chốn nào cho đêm nay? Một con đường đi, đi, đi mãi mà không thể dừng lại và không biết khi nào mới đến nơi. Hình ảnh con đường trên con đường cát dài bất tận, hình ảnh lữ khách nhỏ bé bơ vơ giữa thiên nhiên hay con đường công danh mà biết bao trí thức đương thời dấn thân vào đó.

      Một chặng đường đầy gian nan, thử thách, cay đắng và mệt nhọc. Ngay bản thân nhà thơ cũng rất khó khăn trong khoa thi và con đường công danh, nhiều lần bị giáng chức và phải nhận thất bại trong khoa thi. Bất lực, bế tắc, nhà thơ chỉ biết than:

      “Chưa học được làm sao cho nó ngủ, trèo non lội nước, giận dữ! Ngày xưa ở phường danh lợi, bước trên đường đời. Tại đầu gió, tửu quán nồng nặc, người say đếm không xuể Có bao nhiêu người tỉnh?”

      Nhà thơ chỉ tiếc không học được phép ngủ của bà tiên, không màng danh lợi, không màng hận thù trên đời, chỉ biết mưu sinh. Mắt không thấy thì tâm không đau. Nhìn người, nhìn mình. Biết rằng con đường danh vọng là khó khăn, bạn phải “làm tất cả những gì có thể” trong phường danh vọng, nhưng bạn vẫn phải cống hiến. Rồi càng đi vào càng rối, không biết dừng ở lối ra. Bởi vì nổi tiếng cần phải làm việc chăm chỉ.

      Vì danh lợi, nhất định phải nỗ lực tiến lên một bước. Vì danh vọng giống như rượu, quyến rũ, quyến rũ, như men trong gió trong tửu quán, đủ làm say. Không biết bao nhiêu người đã tìm đến rượu, bị nó cuốn hút rồi say khướt mà không biết cách nào thoát ra được. Có bao nhiêu người say, và bao nhiêu người tỉnh táo và không bị danh lợi lừa dối? Nhà thơ tỉnh, nhưng lại tỉnh, tự hỏi con đường này có nên tiếp tục? Những người đi dạo trên bãi biển quá cực đoan, nhàm chán và tuyệt vọng:

      Bãi cát dài, bãi cát dài! Đường bối rối, sợ đường nhiều, đường ít? Nghe em núi Bắc, núi Nam, núi Nam hát bài “hết bài” Sóng đứng trên bãi cát?p>

      Lữ khách loay hoay, cô đơn, chỉ biết đi về đâu trên bãi biển, con đường gian nan này. Đường trơn thì mờ, nhưng đường gập ghềnh đáng sợ cũng không ít. Đây là con đường danh vọng, và luôn có biết bao chông gai, cạm bẫy rình rập. Làm sao tôi có thể sống tùy thích trên con đường đó? Nỗi tuyệt vọng và bất lực trào dâng trong lòng người lữ khách đơn độc, và anh chỉ còn biết hát bài “Kết thúc” để diễn tả tâm trạng của mình.

      Nhìn quanh chỉ thấy sóng và núi, chẳng biết đi đâu. Nhưng bạn sẽ đứng trên cồn cát đó mãi mãi chứ? Bạn đang làm gì khi đứng trên bãi biển? Đi thôi, vượt núi vượt biển, có gian nan, có vất vả, nhưng có lẽ sẽ không mơ hồ như em đi trên biển. Câu hỏi cuối cùng dường như biểu thị một hành động dứt khoát chọn bỏ con đường danh lợi mà chọn cho mình một con đường, một lý tưởng phù hợp với mình.

      Bài thơ này là lời tâm sự, trăn trở của một trí thức có lý tưởng và khát vọng cao cả, không muốn bị chế độ phong kiến ​​bất công trói buộc, đồng thời nó cũng là tín hiệu thức tỉnh của một con người, một thế hệ.

      Phân tích bài thơ ngắn Đi dạo trên bãi biển – Văn mẫu 10

      “Văn chương dường như không có tiền và hương vị, nhưng Daodong không thịnh”

      Những câu đối Nguyễn Văn Thiệu và Cao Bá Bảo rất hay, nên người ta ca tụng, suy tôn là “Siêu Thánh Thượng”. Văn thơ của các thi nhân họ Cao thể hiện sự phê phán triều đình phong kiến ​​bảo thủ, trì trệ, chứa đựng tư tưởng khai sáng, phản ánh nhu cầu chấn hưng xã hội Việt Nam cuối thế kỷ XX. “Zousha Duange” là một trong những tác phẩm thể hiện những suy nghĩ và cảm xúc của tác giả trước hiện thực xã hội lúc bấy giờ.

      Bài thơ “sa hành đoản ca” được viết theo thể cổ thi, một thể loại văn học được du nhập vào Việt Nam từ Trung Quốc. Các tác phẩm nổi tiếng khác viết về thể loại cổ này cũng có thể kể đến như “Tưởng ca” của Trần Đông, “Côn sơn ca” của Nguyễn Trãi hay “Long thanh cầm giả ca” của Nguyễn Du.

      Năm 1831, Cao Bá Bảo làm thơ khi đỗ trường thi Hà Nội. Sau đó, tôi nhiều lần vào Huế dự thi, nhưng đều trượt. Ở Gaoping, Guangzhi và các tỉnh miền trung khác, nơi đâu đâu cũng có cát trắng, Cao Ba đã la hét trong những trò chơi đó, tạo thành “Zousha Duage”.

      Nhưng theo giáo sư Wu Qian, bài thơ này được viết khi họ bắt đầu cảm thấy chán nản khi làm quan lớn trong triều Nguyễn. Dù thế nào đi chăng nữa, ta có thể thấy bài thơ thể hiện hình ảnh một con người buồn chán, chán nản, không lối thoát trong cuộc sống.

      Hình ảnh Trường Sa sau “Trường Sa đến Trường Sa” xuất hiện trong bài ca dao ngắn. Bãi cát là hình ảnh chân thực của con đường dài và rộng, không định hướng được. Nó còn là hình ảnh tượng trưng, ​​con đường đời, con đường công danh, mờ mịt, xa vời. Con đường này buộc những ai muốn đi tìm ý nghĩa đích thực của cuộc sống phải trải qua muôn vàn gian khổ. Hình ảnh một người hiện ra, bước đi khó khăn.

      “Tiến xa như lùi một bước, nắng chưa cản đường người đi đã khóc”

      Con người thật cô đơn và tầm thường trong thế giới rộng lớn, lạc lối, trong gió cát của sa mạc, bước đi khó khăn và nặng nề mà vẫn không xác định được phương hướng. Trở về”. Tuy nhiên, chân tôi cứ bước đi, vừa đi vừa tiếc nuối “nước mắt giàn giụa trên mặt”, nhưng tôi không biết nên dừng lại và bước tiếp.

      Những người trên hành trình này cũng mang tính biểu tượng. Một người đàn ông lẻ loi, cô độc tìm kiếm chân lý, mục đích đích thực trong cuộc sống bấp bênh, bất định. Hình ảnh đó khiến ta liên tưởng đến “Chim ưng”, “Chim báo bão” hay “Trái tim Danko” trong tác phẩm của M. goocki.

      Những bãi biển mênh mông và những người nghèo đi bộ trên đường cũng là con đường danh lợi của giới trí thức đương thời. Con đường ấy đã khiến nhà thơ nhiều lần vấp ngã, bị giáng chức, rớt hạng nhưng ông chỉ biết chấp nhận và than thở:

      “Chưa học phép ngủ leo núi lội nước giận hờn! Xưa phường danh lợi đủ thứ trên đường đời Hương thơm trong tửu quán người say trong quán có bao nhiêu người?”

      Hai câu đầu tác giả tự oán trách mình đã tự “trèo núi lội sông mà hả giận”. Bốn câu sau nói về những người ở “quận Shuli” và “Shishi”, các bộ trưởng của tôi, tranh giành thực tế xã hội hiện ra trước mắt họ.

      Với nhãn quan sắc bén và óc phán đoán sáng suốt như vậy, nhà thơ đã nhận thức sâu sắc rằng “kẻ say vô số tỉnh, dân” danh lợi cũng giống như rượu ngon, làm say lòng người, thu hút vô số người. Đó là hình ảnh ẩn dụ cho lời khẳng định của “người say vô số kể”, vừa hỏi vừa đáp, ít ai thoát ra được khỏi vòng danh lợi, cám dỗ vật chất.

      Hình ảnh Long Beach một lần nữa được thể hiện qua bài thơ “Long Beach, Long Beach!” Theo bút pháp “tương đăng” như khơi dậy những trăn trở trong lòng nhà thơ, đặt câu hỏi liên tục:

      “Bạn nghĩ sao? Con đường mờ mịt, và nhiều, nhiều con đường đáng sợ. Hãy nghe tôi hát bài hát “Nơi cuối con đường”. Có núi bắc núi bắc, núi nam núi nam , và dòng sông chảy.

      Nhà thơ tự hỏi mình “nên làm gì”, tiếp tục hay dừng lại. Nếu tiếp tục, anh ta cũng có thể trở thành một trong số “vô số kẻ say”, nhưng anh ta không biết phải tiếp tục như thế nào vì “đường thì rối rắm” và “đường thì kinh khủng”. Bế tắc, tuyệt vọng đã bao trùm bóng dáng người đàn ông đi trên bãi cát dài. Lữ khách bây giờ chỉ hát bài “Nơi cuối con đường” mà quyết định “Sao em đứng trên cát?”.

      Những hình ảnh “núi nặng”, “sóng gió” tượng trưng cho những khó khăn, chông gai phía trước. Tư tưởng và nhân cách của Cao Bá ở trên cao, tác giả nhận thức rõ sự phi nghĩa của con đường danh lợi. Anh ấy nhận ra rằng những chân lý và lý tưởng mà anh ấy đã làm việc rất lâu đã trở nên vô dụng. Anh ta coi thường danh vọng và sự giàu có, và anh ta coi thường những người say rượu và không tỉnh táo.

      Cả cuộc đời ông muốn cống hiến tài năng của mình cho đất nước, nhưng ông thấy rằng làm quan và cống hiến cho đời không dễ dàng như ông tưởng tượng. Giáo sư Thanh Lãng nhận xét: “Tư duy độc lập của Cao Bá Bá khác với nguyễn công công. Ông lập nghiệp phò tá hoàng đế và trở thành trung thần quân tử; ông reo hò với giấc mộng thay đổi thời thế, đảo ngược thiên mệnh”. “, vì vậy người trí thức yêu nước này cuối cùng đã chọn chính mình. Sau đó, ông tổ chức một cuộc nổi dậy với các sĩ phu yêu nước và bắt đầu nổi dậy. Chính nghĩa cao đẹp của khu vực Sơn Tây đã hy sinh chống lại cuộc chiến tranh Triều Tiên.

      “Zousha Duange” thể hiện suy nghĩ và cảm xúc của tác giả ở nhiều chiều. Có khi tả đối tượng, có khi tả người đối thoại, có khi thấp thoáng hiện ra, bộc lộ những tâm trạng, trạng thái tình cảm khác nhau trong những hoàn cảnh khác nhau bằng những câu thơ dài, ngắn linh hoạt. Các biện pháp gieo vần có cả vần bằng và vần bằng, âm điệu và nhịp điệu của bài thơ cũng rất phong phú, điều này tạo điều kiện cho việc bộc lộ những tâm tư, trăn trở của tác giả.

      Bài thơ bộc lộ nhân cách của ông trong hoàn cảnh thời đại. Ông luôn căm ghét thực tại danh lợi trong xã hội phong kiến ​​và luôn nung nấu khát vọng đổi đời. “Cao Babao là một nhà thơ rất có năng lực.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *